Chương 9: (Vô Đề)

Trong căn lều ở bên ngoài ngôi nhà cũ, đạo diễn tổ tiết mục đang căng thẳng mà đọc bình luận trực tiếp, hỏi trợ lý của mình: "Cánh cửa kia vẫn chưa mở được sao?"

Trợ lý vội nói: "Không được, hoàn toàn không mở ra được! Tôi đã cho người đi tìm cái thang, xem thử xem chúng ta có thể vào từ phía tầng hai không."

"Đại sư thì sao? Vẫn chưa mời tới sao?"

"Bây giờ đang là nửa đêm, đi đâu mà mời đây!" Trợ lý cũng muốn khóc, "Hơn nữa nơi này vốn dĩ cũng ít người, đến cả cái miếu cũng không có.... Tôi chỉ có thể để cho hai người tiểu Lưu cùng tiểu Sở đi xung quanh tìm người, coi thử họ có thể giúp chút gì hay không."

Thấy đạo diễn không nói chuyện, trợ lý lại nói: "Đạo diễn, người bạn kia của Lý Tùng Tử xem ra đang chiếm thế thượng phong, anh đừng lo lắng quá. Nói không chừng cậu ta vừa hay là truyền nhân của mao sơn thuật sĩ gì gì đó.."

"Cậu không thấy trên bình luận đều gọi cậu ấy là chủ phòng sao! Cậu cmn có nghe nói qua có ai làm thuật sĩ rồi còn chạy đi làm livestreamer hay không!" Đạo diễn lo lắng sờ sờ cái đầu hói của mình, mặt ủ mày chau mà nhìn bình luận bay đầy web trực tiếp kia, đông vui náo nhiệt như thể đang tụ tập tán chuyện đêm xuân.

[Quỷ này còn cmn đi thành đôi...]

[Phụt ha ha ha.... Chủ phòng lại nháo rồi 333]

[Tiếng lòng mèo nhỏ: Meo, lại đem người ta ra gánh tội?!]

[Meo meo này một bộ dáng cam chịu 333 Phỏng chừng bình thường cũng hay chịu tội dùm chủ phòng đi]

[Rõ ràng là hình ảnh rất đáng sợ, nhưng tại sao nhìn thấy chủ phòng trên đầu đội mèo, tay phải xách theo Lý Tùng Tử, tay trái còn dùng dây đỏ khống chế con quỷ kia, miệng lại vẫn còn nói chuyện không ngừng, tôi cmn cười đến miệng không ngậm lại được luôn hhh]

[Hệ liệt "Làm livestreamer thật bận rộn"]

[Nhiều chuyện xảy ra như vậy đều không ngăn được cái miệng của chủ phòng hhh]

[Tự dưng tôi cảm thấy chủ phòng rất có cảm giác an toàn, con quỷ kia cũng không có đáng sợ như vậy nữa 333]

[Tự dưng tôi cũng cảm thấy hôm nay có thể ngủ một mình được rồi 666]

[Đợi chút, vị quay phim nào đó, quay ngay góc chính diện của chủ phòng dùm tôi xin thành thật cảm ơn 3333]

[Người ta đều bị dọa, còn có gan quay như thế này đã rất chuyên nghiệp rồi có được không]

[Hồi nãy hù tôi xém chết, con quỷ dữ tợn như thế kia còn nhào tới, thật cmn so với thời điểm xem phim heo bị mẫu hậu đại nhân bắt gặp còn kích thích hơn!]

[Góc nghiêng của chủ phòng cũng soái muốn chết, dù cho trên đỉnh đầu còn có một con mèo phụt ha ha ha...]

[Lúc nãy có ai thấy được chủ phòng ra tay như thế nào không? Từ lúc nào mà trên tay cậu ấy xuất hiện dây đỏ kia, còn là mấy sợi nữa?]

[Không biết, lúc nãy tầm mắt tôi đều đặt trên con quỷ nhào qua, kết quả chỉ chớp mắt một cái con quỷ này liền bị chủ phòng treo lên. Này so với xem phim ma còn thú vị hơn nha, chà chà!]

[Tôi vừa đi vệ sinh một cái, làm sao lại nhiều thêm một con quỷ? Ai đó nói cho tôi chuyện gì đã xảy ra đi?]

[Chính là Lý Tùng Tử bị quỷ vật kia mê hoặc, làm cho hắn đi đến trước bình tro cốt rút cành cây ra. Sau đó mèo nhà chủ phòng đúng lúc cào con quỷ đó bị thương, Lý Tùng Tử liền nhân cơ hội chạy về. Tiếp đến con quỷ liền phát điên, chủ phòng ra tay đem mấy sợi dây đỏ đem treo nó ở đó.]

[Trên căn bản thì là vậy, sau đó chủ phòng liền dụ chủ nhân của con quỷ đó đi ra, cũng chính là vị nam quỷ trung niên ăn mặc chỉnh tề kia.]

[Mèo? Cào quỷ?]

[Cũng không kì lạ, mèo vốn có thể thông linh*....]

*thông linh: có thể tiếp xúc với những vật tâm linh

[Không được tôi muốn đóng phần bình luận lại, quá ảnh hưởng tầm nhìn chủ phòng của tôi]

[Ngươi còn tưởng đang xem phim sao hhhh tôi cũng đóng]

............

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!