Chương 50: (Vô Đề)

Buổi tối ngày hôm đó, Mộc Tử Dịch cùng Cố Cảnh chỉ ăn ít đồ rồi đi ngủ sớm. Còn về mèo mập nhỏ, tinh thần nó tốt lắm, chạy vào sân chơi rồi.

Nhóc con lúc trước cũng tự mình chạy vào đó chơi, đặc biệt thích vào tiệm bánh bao ngồi một cục trên quầy thu ngân giả làm mèo chiêu tài. Hình như là bị nhân viên trong tiệm dụ dỗ, khen nó khen đến nỗi cam tâm tình nguyện mà ngồi đó chiêu tài vận.

Mộc Tử Dịch thấy nhân viên trong tiệm nói sẽ trông chừng nó, lại thêm mấy lần trước cũng không xảy ra chuyện gì, cậu cũng an tâm không quản nữa.

Đương nhiên, mấy quỷ hồn trong tiệm lại không cách nào an tâm được. Phải biết con mèo này, không phải yêu không phải quỷ lại vô cùng tinh thông, còn bạo lực y như chủ nhân nó. Ngươi chọc nó một chút, tâm tình nó tốt nó sẽ không để ý đến ngươi. Tâm tình nó không tốt, một vuốt đánh sang liền. Mèo bình thường không tổn thương quỷ hồn được, nhưng mèo mập nhà bao lão bản, một vuốt liền đem quỷ hồn đánh rớt một lớp da.

Ngươi muốn cùng nó khiêu chiến? Nhưng bất luận ngươi đánh lại nó hay không, chỉ dựa vào việc nó là thú cưng của bao lão bản, ngươi dám động vào nó không? Bao lão bản là người vô cùng bao che khuyết điểm, phàm là tổn thương mèo của cậu một chút, e rằng bao lão bản có thể vác đại đao đến giết ngươi!

May là mèo này cũng không phải không nghe đạo lý, chỉ cần không trêu chọc nó, nó vẫn ngoan vô cùng. Mà, con mèo này cũng không thường xuất hiện.

Mấy nữ quỷ hồn trong tiệm đối với con mèo mập hay ngồi quơ móng làm mèo chiêu tài này vô cùng yêu thích, hay cho nó đồ ăn hoặc chơi với nó. Đáng tiếc là nhóc con vô cùng cao lãnh, mấy quỷ hồn không thân quen nó đều tỏ ra không để ý đến.

Còn có một điểm

--- Ngươi không thể ở trong tiệm nói xấu chủ nhân nó, nếu không nhóc con này nghe thấy liền nhào lên cho mấy vuốt.

Trong lúc Mộc Tử Dịch không hay biết, mèo mập nhỏ nhà cậu đã sớm dựa hơi cậu cùng móng vuốt của nó mà tung hoành với các quỷ hồn trong tiệm bánh bao rồi.

Buổi sáng ngày hôm sau, Mộc Tử Dịch đã rời giường từ sớm. Vừa ra khỏi cửa phòng, liền nhìn thấy Cố Cảnh đã ngồi trên sofa trong phòng khách, cầm một quyển sách chậm rãi lật xem.

Sáng sớm, chính là lúc ánh nắng dễ chịu nhất. Dương quang ấm áp xuyên qua cửa sổ, phủ lên sofa và cả người ngồi trên đó, giống như là phủ lên trên người Cố Cảnh một vầng hào quang. Trên khay trà bên cạnh, không biết từ bao giờ đã có thêm một bình hoa cổ, trong đó còn đang cắm một bông hồng đỏ tươi

--- chính là bông hồng tối hôm trước Mộc Tử Dịch dùng tiền Cố Cảnh mua, lại quay sang dùng bông hoa đó tặng người ta.

Rõ ràng tối hôm qua bọn họ chạy trốn chật vật như thế, nhưng bông hoa này lại được Cố Cảnh bảo vệ vô cùng tốt, ngay cả một cánh hoa cũng không rụng.

Khung cảnh này như một bức tranh lắng đọng lại, lộ ra mùi vị năm tháng bình yên.

Cánh tay chuẩn bị đóng cửa của Mộc Tử Dịch khẽ khựng lại, cả người cũng lặng xuống. Cậu ngơ ngẩn nhìn người đàn ông mặt mày điềm đạm này, tim đập cực nhanh.

Chậm rãi xoa lấy trái tim loạn động không ngừng, Mộc Tử Dịch thầm nghĩ, hình như không ổn rồi.....

Loại cảm giác vi diệu này, làm sao lại giống như "thích" trong truyền thuyết vậy nhỉ?

Vừa hay lúc này người kia cũng quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm sáng ngời nhìn thẳng vào cậu. Chỉ thấy anh ta khẽ cười, hơi cong mắt nói: "Chào buổi sáng."

Mộc Tử Dịch nhất thời mơ hồ, như phụ họa mà nói: "Chào buổi sáng."

Cố Cảnh thấy Mộc Tử Dịch vừa xoa ngực, thần tình lại hoang mang, lập tức quan tâm hỏi: "Người cậu không thoải mái sao?"

Mộc Tử Dịch hồi thần, nhanh chóng xua xua tay: "Không có."

Nhìn sắc mặt cậu cũng không giống như có bệnh, lúc này Cố Cảnh mới yên tâm, đứng dậy cười nói: "Vị trí của cái sofa này cậu đặt ở đây cũng tốt lắm."

Mộc Tử Dịch cười nói: "Là cố ý an bài đó. Nhóc mập thích nằm phơi nắng, nhưng nắng mùa hè chỉ được buổi sáng sớm, thời gian khác đều là nắng gắt. Tôi chỉ có thể để cái sofa ở đó như vậy, sáng sớm nó thức dậy còn có thể nằm đây phơi."

Nụ cười của Cố Cảnh thu lại, anh nhàn nhạt nói: "Cậu rất để tâm nó."

"Nhóc con nhà tôi mà." Mộc Tử Dịch không phát hiện thần sắc vi diệu của Cố Cảnh, trực tiếp bước tới kéo tay anh đi ra ngoài, còn vừa đi vừa nói: "Ăn chút điểm tâm lót bụng, ăn xong buổi trưa cùng ra ngoài tìm chỗ ăn thịt nướng. Hôm nay tôi phải livestream, nếu không sẽ bị trừ tiền....."

Hai người đi vào sân, Mộc Tử Dịch đi đến tiền viện lấy chút đồ ăn tới, cùng nhau ăn. Vừa ăn, cậu vừa cầm điện thoại cùng người khác nhắn tin tán gẫu.

Cố Cảnh mấy lần muốn nói với cậu, để cho cậu ăn đàng hoàng. Nhưng lần nào lời nói đến miệng đều lại nuốt vào – anh có hơi sợ Mộc Tử Dịch sẽ chê anh phiền, đuổi anh đi.

Lúc trước nói chỉ tạm ở một đêm, nhưng bây giờ đã qua hai đêm rồi. Mộc Tử Dịch cũng không có mở cửa đuổi người, Cố Cảnh cũng liền vờ như đã quên. Anh có chút không nỡ rời khỏi đây, rời khỏi Mộc Tử Dịch. Còn nguyên nhân của việc này, anh nghĩ có thể đợi đến lúc gặp lại Trần thúc, hỏi kỹ một phen mới có thể biết được.

Thứ duy nhất anh có thể xác định, chính là anh rất để ý Mộc Tử Dịch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!