Theo tiếng kêu đó, rất nhiều người đều đang tìm kiếm, dùng ánh mắt tò mò nhìn về hướng Mộc Tử Dịch cùng Cố Cảnh.
Mộc Tử Dịch kéo thấp vành mũ, đang muốn làm như không có việc gì mà đi về phía trước, lại bị người chặn lại.
Những người chặn đường cậu là mấy thiếu niên, nam có nữ có, trên mặt mang theo vẻ cuồng nhiệt. Một người trong nhóm kích động nói: "Là anh đúng không, quỷ tân nương?"
Mộc Tử Dịch: ".........." Quỷ tân nương? Lại là cái quỷ gì nữa ah!
Cậu mười phần quyết đoán nói: "Không phải."
"Là anh ấy, chính là anh ấy! Đừng để anh ấy đi, mọi người xem mèo trong giỏ trúc, chính là mèo của quỷ tân nương không sai!"
"Thật nè! Ài con mèo này thiệt dễ thương, nhìn xem, nó còn đưa đầu nhìn ra ngoài! Mặt của con mèo này cũng thật to nha........."
"Meo ngao!" Mèo mập nhỏ đưa móng vuốt lên, mặt ngươi mới to á!
Mấy vị thiếu niên kia nhất thời kinh hô, "Quao, thiệt manh! Quỷ tân nương, em có thể sờ nó một chút không?"
Mộc Tử Dịch ngoài cười trong không cười nói: "Nhìn bộ dạng mấy đứa chắc vẫn còn là học sinh cấp hai đi, bài tập về nhà làm xong chưa? Lễ tình nhân chạy ra ngoài, sẽ không phải là yêu sớm rồi ra ngoài hẹn hò chứ?"
Mấy đứa nhỏ sắc mặt khẽ biến, Mộc Tử Dịch biết, cậu đoán đúng rồi.
"Để anh đoán tiếp, đồng phục mấy đứa đang mặc là của trường Lục Trung gần đây, vừa tan học liền trực tiếp chạy đến đây chứ gì? Vừa hay anh có quen hiệu trưởng trường mấy đứa, giúp mấy đứa liên hệ với ông ấy, như thế nào?" Mộc Tử Dịch nói xong, lấy di động ra làm bộ dạng như muốn chụp hình bọn nhỏ lại.
Mấy nhóc thiếu niên chạy như bay đi, đại khái là đối với mấy đứa học sinh tầm tuổi này thì thầy cô giáo cùng hiệu trưởng luôn có một sức uy hiếp to lớn.
Đuổi đi mấy đứa nhóc này, Mộc Tử Dịch nhìn một vòng xung quanh. Phát hiện người nhìn cậu vẫn không ít, trong đó còn có mấy vị bộ dạng nhốn nháo.
Mộc Tử Dịch cho Cố Cảnh một ánh mắt, sau đó một tay khẽ đặt phía trên giỏ trúc, tay kia đột nhiên cầm lấy tay Cố Cảnh, thấp giọng kêu: "Chạy!"
Cố Cảnh vẫn còn chưa rõ tình hình, nhưng cũng theo bản năng mà chạy như điên theo. Anh loáng thoáng nghe được phía sau lưng truyền tới một trận âm thanh loạn thất bát tao.
"Bọn họ chạy rồi, mau đuổi theo!"
"Đợi đã, mấy người đuổi cái gì, mấy người sẽ làm phiền cho chủ phòng đó!"
"Ai quản cậu ta là chủ phòng gì, chúng ta chỉ là muốn xem xem tân nương tiểu ca là bộ dạng gì mà thôi!"
"Đừng phí lời với bọn họ, nhanh đuổi theo!"
.............
Cố Cảnh tranh thủ quay đầu lại nhìn một cái, liền thấy phía sau bọn họ là một đám người trẻ tuổi, ai nấy cũng như điên cuồng mà đuổi theo bọn họ kêu gào. Mà, cũng không biết có phải thiên tính con người là thích náo nhiệt hay không mà một vài người qua đường cũng chậm rãi gia nhập vào đội ngũ.
Cứ như vậy mà mười mấy người ở trên đường phố đuổi theo hai người, tình cảnh càng thêm bạo liệt, giống như chạy trốn khỏi nơi nguy hiểm vậy. Cố Cảnh khí tức bình ổn hỏi: "Bọn họ đuổi theo chúng ta làm gì?"
"Bởi vì truyền thông bất lương đem hình ảnh không được làm mờ của chúng ta truyền ra ngoài ah!" Mộc Tử Dịch vừa chạy vừa tranh thủ trả lời, lại không cẩn thận hít vào ngụm khí, nhất thời bị sặc đến ho sù sụ. Nhưng cái này không tính là gì, cậu cũng không có ngừng cước bộ.
Cố Cảnh không hiểu bức ảnh cùng những người đang đuổi theo bọn họ có quan hệ gì, nhưng mà thấy Mộc Tử Dịch chạy đến cực khổ, anh đưa tay ra, đem Mộc Tử Dịch ôm lấy. Ngay lập tức, anh duỗi đôi chân dài, chạy như bay về phía trước.
Mộc Tử Dịch: "???"
Những người đang đuổi theo cùng người qua đường: "?!!!"
...........
Mười mấy phút sau, trong con hẻm nhỏ của con phố nào đó, hai tay Mộc Tử Dịch ôm lấy cổ Cố Cảnh, ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng kia. Trong lòng cậu im lặng cảm khái, có vài người trời sinh đã rất hoàn mỹ, ngay cả hình dáng lỗ mũi cũng thấy đáng yêu! Còn không có lông mũi nữa, sạch sẽ như vậy.
Cố Cảnh nhìn xung quanh, sau đó mới cúi đầu nói: "Không còn ai rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!