Mộc Tử Dịch trực tiếp đeo cái giỏ trúc, mang Cố Cảnh cùng đi đến phố mỹ thực đáng tin nhất của thành phố.
Vốn dĩ cậu cũng nghĩ không cần dùng giỏ trúc, mà dùng balo dành cho thú cưng. Nhưng mà, balo dành cho thú cưng không được thoáng khí, mèo mập nhỏ nó không thích. Làm một gia trưởng văn minh, Mộc Tử Dịch vẫn rất tôn trọng ý kiến của nhóc con nhà mình.
Bắt mắt thì bắt mắt một chút, đây cũng không phải là lần đầu cậu dùng cách này đem nhóc con ra ngoài, có lẽ cũng chẳng sao. Lấy kinh nghiệm của cậu, người qua đường tối đa cũng chỉ là tò mò một chút, nhìn nhiều một chút. Trước đây còn vì khuôn mặt cậu mà người ta mới thuận tiện nhìn tới người chủ này, lần này cậu đem mặt che đi phân nửa, chắc là sẽ không có người nào nhàm chán đến mức nhìn cậu đâu.
Mộc Tử Dịch tự cho rằng mình đã chuẩn bị đầy đủ, không chút áp lực mà mang theo Cố Cảnh cùng càn quét phố ẩm thực.
Chỉ là, đứng bên ngoài phố ẩm thực, cậu bèn nhịn không được mà dừng bước.
Đường phố giăng đèn, nam nữ chen chúc nhộn nhịp, còn có tiếng chào hàng của các tiểu thương, làm cho cả con đường ẩm thực náo nhiệt hơn bình thường rất nhiều.
"Hôm nay là ngày gì ah, nhiều người như vậy?" Mộc Tử Dịch kỳ quái nói, lần trước cậu đi đến đây cũng không thấy náo nhiệt như vầy nha! Muốn lấy điện thoại ra nhìn một cái, nhưng điện thoại lại nằm dưới cái mông của nhóc mập mất rồi, cậu lười lục lọi.
Cố Cảnh lấy điện thoại ra, nhìn vào lịch, sau đó ho nhẹ một tiếng, không nói gì.
Mộc Tử Dịch thấy anh không nói, chỉ nghĩ hôm nay cũng không phải ngày gì đặc biệt. Cậu chỉ đành vừa đi vừa tự hỏi: "Không lẽ hôm nay con đường này có hoạt động lớn gì sao?"
Hai người đi đến đầu đường, liền nhìn thấy một nam sinh đeo giỏ hoa tiến lại gần, mời chào: "Hai vị mua hoa không? Thấy hai người đẹp trai, hôm nay tôi giảm hai mươi phần trăm nha!"
Mộc Tử Dịch nhìn hoa tươi trong giỏ, nhịn không được cười nói: "Cậu cảm thấy hai thằng đàn ông như chúng tôi sẽ mua hoa sao?"
"Đàn ông mới càng nên mua, mua rồi tặng cho một nửa kia ah!" Ánh mắt nam sinh đầy hàm ý lướt qua lướt lại giữa hai người Cố Cảnh và Mộc Tử Dịch. Thời đại này, đồng tính luyến ái đã là thường gặp rồi, không có gì kỳ quái cả. Lại nói, ánh mắt của người đàn ông hơi cao hơn một chút kia luôn rơi trên người cậu thanh niên đội mũ đeo giỏ trúc, vừa nhìn ánh mắt kia, liền biết quan hệ của hai người này khẳng định không tầm thường.
Mộc Tử Dịch bắt được thần sắc của cậu ta, nhất thời cười lên, xoay người muốn cùng Cố Cảnh trêu chọc đôi câu, lại không ngờ rằng vừa hay thấy Cố Cảnh nhìn chằm chằm giỏ hoa, ngơ ngẩn, không biết đang nghĩ gì.
Có lẽ là đang nghĩ người trong lòng đi...... Mộc Tử Dịch vừa nghĩ như thế này, trong lòng mặc danh có chút thất vọng nhàn nhạt.
Đem chút thất vọng nhàn nhạt này đổ cho việc bản thân là cẩu độc thân nên đồng tình, cậu cười nói với nam sinh kia: "Cho một bông đi."
"Một bông mười đồng, cảm ơn." Nam sinh kia cười lấy ra một bông hoa hồng đỏ rực đưa qua.
Mộc Tử Dịch kinh ngạc: "Có phải mắc hơn bình thường không!" Cậu nhớ lúc trước nghe người khác nói một cành chỉ khoảng năm đồng thôi.
"Không có mắc mà, hôm này là ngày đặc biệt! Nếu không phải soái ca bên cạnh cậu có chút quen mắt, tôi đã bán mười hai đồng rồi."
Ngày này có ngày gì đặc biệt hả! Mộc Tử Dịch lấy cánh tay thúc Cố Cảnh: "Tôi không tiên lấy điện thoại, anh trả trước giúp tôi đi."
Cố Cảnh gật gật đầu, lấy điện thoại ra, không thuần thục lắm mà dùng cách trả tiền cậu đã dạy anh.
Nam sinh kia nhận được tiền, liền vẫy tay quay người tìm khách hàng tiếp theo.
Vì vậy Mộc Tử Dịch đem bông hoa tươi đưa tới trước mặt Cố Cảnh: "Tặng anh này."
Cố Cảnh mặt ngay lập tức đỏ lên, khóe môi khẽ động, nói: "Lấy bông hoa mà tôi trả tiền.... tặng cho tôi?"
"Tốt xấu gì cũng từng qua tay tôi được không! Sau này tôi đem tiền trả cho anh, hoa này liền coi như là tôi tặng anh rồi!" Mộc Tử Dịch nói cứ như chuyện đương nhiên.
"Meo~" Thật đúng là không cần mặt mũi! Mèo mập nhỏ đồng tình mà nhìn Cố Cảnh, không dễ gì nhận được hoa, còn là hoa mà tự mình trả tiền nữa........
Người yêu thầm chủ nhân nó mà không cần mặt mũi như thế này, âm sau này cũng quá đáng thương rồi.
Cố Cảnh lúng túng nói: "Này cũng không cần...."
Vừa hai nam sinh bán hoa lúc này lại đi ngang qua hai, đặc biệt nhiệt tình mà kêu to với hai người: "Hai vị lễ tình nhân vui vẻ, tạm biệt!"
Mộc Tử Dịch: "........." Cậu nói mà, người này làm sao lại có thể đem cậu và Cố Cảnh ghép thành một đôi. Hôm nay là thất tịch, là lễ tình nhân của Trung Quốc ah! Lễ tình nhân cùng nhau ra ngoài, hơn một nửa chính là tình nhân không sai rồi.
Cậu nhìn nhìn Cố Cảnh, lại thấy mặt anh đang đỏ lên một cách đáng nghi, lại chớp mắt nhanh hơn bình thường nhiều. Luôn cảm thấy hình ảnh anh cầm bông hoa kia lúc này vừa soái khí mạnh mẽ lại lộ ra một chút e thẹn, so sánh như thế này, rất có cảm giác tương phản đáng yêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!