Chương 47: (Vô Đề)

Trạng thái cơ thể Triệu Mạn không tốt lắm, vô cùng suy nhược. Mộc Tử Dịch đơn giản là làm người tốt thì làm đến cùng, cùng Cố Cảnh đưa cô đến tận nhà.

Xong việc, Triệu Mạn đưa cậu tám mươi vạn tiền thù lao, so với năm mươi vạn đã nói lúc trước nhiều hơn không ít.

Cô còn đặc biệt ngại ngùng cười nói: "Cảm ơn các cậu đã cứu tôi.... Số tiền này là tôi dành dụm được mấy năm nay, nếu cảm thấy quá ít...." Cô có thể hỏi cha mẹ, chỉ là cô không muốn cha mẹ cô lo lắng, dù sao chuyện gặp phải lần này cũng quá đáng sợ rồi.

Nhưng điều Triệu Mạn không nghĩ tới chính là, giới truyền thông loạn thất bát tao trên mạng đã sớm đem mặt mũi ba người bọn họ cộng thêm một con mèo phơi bày ra rồi. Chuyện này có sức ảnh hưởng lớn với xã hội, cha mẹ cô biết được, cũng là chuyện sớm muộn thôi.

Mộc Tử Dịch vung vung tay, cười nói: "Đủ rồi, cảm ơn nha! Đúng rồi, nhớ đốt nhiều giấy tiền cùng mấy thứ hiếm lạ dưới địa phủ cho ông nội cô. Còn có, nhớ qua bên thành Đông mà mua, giấy tiền chỗ đó tuy mắc một chút, nhưng dưới địa phủ tương đối đáng giá."

Tiền âm phủ cũng phân loại tốt xấu và giá trị. Có vài loại tiền giấy chỉ được tính là tiền giấy, so với giấy lộn còn đáng vứt đi. Nhưng cũng có loại tiền giấy được chứng nhận. Loại tiền này, ở nhân giới được bán với giá tương đối mắc.

Triệu Mạn dùng sức gật đầu đáp lại, quyết tâm sau đó sẽ đi hốt sạch cửa tiệm tiền giấy kia. Cô phải đốt cho ông cô tám tấn tiền tài, phải cho ông sống dưới địa phủ tốt một chút. Ít nhất cũng không để cho một quỷ hồn chết lâu như vậy rồi còn phải chạy đến tiệm bánh bao nhân giới mới có thể ăn!

Điều cô không biết chính là, bánh bao của tiệm bánh bao Âm Dương, đối với quỷ hồn mà nói đã là món ngon xa xỉ rồi. Phải biết mấy món ăn ở địa phủ đa số đều không có hương vị gì

--- Bất cứ nguyên liệu tươi sống nào từ thời khắc nhập vào địa phủ liền chết mất, tự nhiên sẽ biến thành không hương vị.

Dưới tình hình này, tiệm bánh bao Âm Dương thông qua phương pháp bí mật làm cho quỷ hồn có thể thưởng thức được hương vị tươi mới, nóng hổi, định giá đối với quỷ hồn cũng đương nhiên biến thành có chút xa xỉ.

Sau khi từ biệt, Mộc Tử Dịch vốn muốn thực hiện ước định lúc trước mang Cố Cảnh đi ăn khắp thành phố, còn mang mèo mập nhỏ nhà mình đi mua giá trèo, mua đồ chơi đồ ăn.

Nhưng Cố Cảnh thời khắc này hoàn toàn không thẹn với biệt danh "Lão tiên sinh" mà Mộc Tử Dịch đặt cho, một bộ nghiêm túc nói: "Không cần vội, vẫn là quay về nghỉ ngơi cho tốt đi, cậu một đêm không ngủ rồi."

"Không sao, tôi đêm thường không về nhà, hôm sau vẫn sinh long hoạt hổ như thường." Mộc Tử Dịch vỗ vỗ ngực, không hề để ý vấn đề này.

Sắc mặt Cố Cảnh khẽ sầm lại, mím môi, vẫn là nhịn không được hỏi: "Đêm không về nhà?"

Mộc Tử Dịch hậu tri hậu giác phát hiện, người này không phải Lý Tùng Tử, không thể câu nào cũng hiểu được ý cậu. Đây là lão cán bộ không thích lên mạng một mặt nghiêm túc "Cố lão tiên sinh" đó! Cậu vội vàng thành thật nói: "Anh đừng hiểu lầm, ý của tôi là trước đây tôi thường tiếp nhận nhiệm vụ, sau đó buổi tối đi bắt quỷ. Quỷ mà, đa số chỉ đợi đến nửa đêm mới xuất hiện.

Bởi vậy, tôi mới thường buổi tối không ở nhà ngủ, hôm sau vẫn có thể đi làm chuyện khác."

Cố Cảnh trầm mặc rồi, anh để Trần thúc tra qua tư liệu của Mộc Tử Dịch, trong tư liệu nói rằng cậu từ cấp ba đã bắt đầu tiếp nhận ủy thác rồi. Lúc mới bắt đầu là cậu tự tìm đến vài khách hàng tiềm năng, sau khi có tiếng rồi thì là người khác đến tìm cậu.

Nhưng mà anh chưa từng nghĩ qua, một học sinh cấp ba, như thế nào để lo cho cả sự nghiệp lẫn việc học. Huống hồ, anh nhớ trong tư liệu còn nói Mộc Tử Dịch nhờ vào bản lĩnh của chính mình mà thi đậu vào một học viện không tồi.

Đối với một thanh thiếu niên mà nói, những khổ cực phải bỏ ra trong đó khó có thể tưởng tượng được. Trong lòng có chút khó chịu chua chua cùng gợn sóng, lần này, Cố Cảnh không còn nghĩ đây là vấn đề của thân xác nữa. Anh biết, anh đại khái là đau lòng Mộc Tử Dịch rồi.

Anh đột nhiên nhớ ra gì đó, hỏi: "Cậu trước đây từng livestream ngủ ba ngày không dậy, trước đó là đã bao lâu không nghỉ ngơi?"

"Không nhớ rõ nữa, hình như là bốn năm ngày đi, trong khoảng thời gian đó cũng có nghỉ ngơi một chút, dù sao tôi cũng là người, không thể qua một khoảng thời gian dài vậy mà không chợp mắt." Mộc Tử Dịch cười đến vô tâm vô phế, "Lúc đó ba tôi đột nhiên đem tiệm bánh bao giao lại cho tôi, trước đó tôi vừa hay tiếp nhận một ủy thác. Vì không để đánh mất danh tiếng, tôi chỉ có thể nhanh chóng giải quyết sự việc."

Sau đó cậu phát hiện: "Nói tới mới nhớ, anh làm sao biết tôi một lần ngủ hẳn ba ngày?"

Cố Cảnh khẽ ho một tiếng, che miệng nói: "Lúc trước trên weibo, tìm thấy tên phòng livestream của cậu. Trong thanh tìm kiếm, đứng top 1 chính là "Một lần ngủ thành danh"."

Mộc Tử Dịch nửa tin nửa ngờ, nhìn chằm chằm gương mặt như không có biểu tình gì của Cố Cảnh, nói: "Tôi làm sao lại cảm thấy, cái cụm từ này từ miệng anh nói ra, đặc biệt không đứng đắn! Còn có, không phải là anh vẫn luôn chú ý tôi chứ?"

*Chú ý ở đây là follow phòng livestream của MTD í.

Cố Cảnh quay đầu, làm như bình tĩnh mà bước nhanh về phía trước, vừa đi còn vừa nói với tốc độ cực nhanh: "Quay về nghỉ ngơi đi, không thể ỷ vào còn trẻ tuổi mà có thể tự tung tự tác được."

Nhìn bóng lưng như chạy trối chết của người kia, Mộc Tử Dịch hơi nheo mắt, vuốt vuốt mèo mập nhỏ lười biếng trong lòng, nói: "Nhóc con, ngươi nói xem, anh ta không phải là bị ta nói trúng rồi đi?"

Mèo mập nhỏ vung vẫy đuôi dài: "Meo~" Rõ ràng rồi đó meo!

"Anh ấy chú ý ta làm gì? Ngươi nói xem không phải anh ấy đang yêu thầm ta đi?"

Mèo mập nhỏ lông xõa tung: "Meo ngao ngao!" Mới không phải, anh ta nhất định là đối với chủ nhân có ý đồ bất chính, không có ý tốt, chủ nhân tuyệt đối không thể cùng hắn ở cùng một chỗ đó nha ngao meo!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!