Trong căn phòng treo đầy chữ hỷ trắng cùng nến, một câu "Tiếp tục bái đường" của quỷ hồn làm tất cả mọi người trong phòng ngốc luôn rồi.
Mộc Tử Dịch không nhịn được đưa tay sờ mặt mình, không lẽ lực sát thương khi cậu mặc nữ trang quá lớn sao? Cái này có thể sửa lại, cậu đã làm tốt công tác chuẩn bị đánh nhau rồi.......
Bà đồng cẩn thận hỏi: "Trần thiếu, ngài là nói, tiếp tục cùng thứ giả mạo này bái đường?"
"Đúng vậy, ngươi xác định muốn cùng lão tử bái đường thành thân?" Mộc Tử Dịch cười hì hì vén khăn che lên, giọng nói trong trẻo mang theo chút ý xấu, nhưng rõ ràng là giọng nói của một nam sinh.
Nghe thấy giọng nói này, quỷ hồn chấn kinh nhìn Mộc Tử Dịch, ánh mắt hắn đảo qua đảo lại trước bộ ngực lớn của cậu cùng cái eo uyển chuyển, lại nhìn cái cổ được che mất một nửa. Chỉ thấy trên cái cổ trắng ngần, hầu kết đặc trưng của nam giới còn đang chuyển động.
Bà đồng chỉ tay vào Mộc Tử Dịch, run rẩy nói: "Thứ giả mạo này, vậy mà còn là một nam nhân!"
"Đúng đó, còn là đàn ông hàng thật giá thật. Trần thiếu à, ngươi chẳng lẽ nam nữ đều ăn tất?" Mộc Tử Dịch cười đến trắng trợn.
Ánh mắt Trần thiếu nhìn chằm chặp Mộc Tử Dịch, nuốt ngụm nước bọt nói: "Vậy thì lại làm sao, dù sao cũng đã thành quỷ rồi, cưới vợ cũng không sinh được con! Cưới nam thê thì đã làm sao! Bà đồng, tiếp tục."
"Cái này, Trần thiếu, nếu để mẫu thân ngài truy cứu đến......" Bà đồng chần chừ, "Còn nữa, người này lai lịch bất minh, mục đích không đơn giản........."
"Ta lặp lại lần nữa, bái đường!" Quỷ hồn Trần thiếu mất kiên nhẫn ngắt lời, vậy mà lại ôn nhu nói với Mộc Tử Dịch: "Em yên tâm, từ này về sau ta sẽ che chở em."
Lúc quỷ hồn Trần thiếu nói câu này, trên gương mặt thanh tú tràn đầy vẻ nghiêm túc. Mộc Tử Dịch lại chỉ cảm thấy buồn cười, mà cậu xác thực cũng cười rồi.
Cùng một lời nói, từ miệng Cố Cảnh nói ra, mang lại cho cậu là cảm giác chua xót cùng xúc động. Từ miệng quỷ hồn này nói ra, cậu lại chỉ cảm thấy trào phúng mà buồn cười.
Cậu nhướng mày, một phát đẩy bà đồng đang cố gắng dán lá bùa lên người cậu. Bàn tay khẽ lật, một dây roi dài thô xuất hiện.
Cậu cười đến cực kỳ kiêu ngạo: "Muốn cưới ông đây? Nằm mơ! Cho dù ông đây có cong, cũng có hàng dài người xếp hàng đợi ông đến chọn, làm sao có thể đến lượt một quỷ hồn hoa tâm không tài hoa không tướng mạo như ngươi!"
Lúc nói chuyện, nét mặt Mộc Tử Dịch tràn đầy tự tin cùng kiêu ngạo, thần sắc phấn chấn làm cho quỷ hồn kia nhìn đến hai mắt phát quang.
Thần thái kia như thể tự phát ra ánh sáng cùng áo cưới đỏ rực hỗ trợ lẫn nhau, càng làm cho hắn không thể nào dời mắt nổi.
Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, hắn đã thích những nữ sinh độc lập có cá tính, đáng tiếc lúc còn sống, những cô gái có cá tính hắn gặp qua nếu không xấu thì cũng là ngoài cường trong mềm yếu, hoặc là sống chết cũng không theo hắn.
Hắn chính là chết ở trong tay một nữ nhân cường liệt như lửa có chết cũng không theo hắn như vậy. Đến nay đã trôi qua nửa thế kỷ, hắn đã sớm không còn nhớ rõ bộ dạng của nữ nhân kia. Nhưng hắn biết được, nữ nhân đó tuyệt đối không thể so với người giả gái trước mặt hắn đây.
Nam cũng được mà nữ cũng tốt, hắn đã muốn người này rồi!
Không theo? Ah, người còn có thể đấu với quỷ sao!
Quỷ hồn khàn giọng nói: "Bà đồng Mạnh, giúp ta bắt cậu ấy. Nhớ kỹ, không được làm tổn thương người."
Bà đồng Mạnh lại không như ước nguyện của hắn, mà run rẩy nói: "Trần thiếu......."
Quỷ hồn nghiêng đầu, quay lại nhìn bà ta. Lại thấy bà ta mang theo ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm phía sau hắn. Do đó hắn quay người lại, nhìn về phía đó.
Chỉ thấy bên cạnh bàn gỗ bày lư hương cùng nến trắng, vốn dĩ là vị trí tôn kính dành cho người thân của hai bên, lại có một vị nam tử tuấn mỹ đang ngồi. Lúc này vị nam tử kia, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm hắn, mặt vô biểu tình.
Ngay khoảnh khắc đó, quỷ hồn như thể trở lại một khắc cuối cùng trước khi hắn chết, một lần nữa cảm nhận được nỗi sợ hãi do bị tử vong chi phối.
Người này, từ lúc nào đã không một tiếng động mà xuất hiện ở nơi đây?!
Không dễ chọc, tuyệt đối không dễ chọc! Quỷ hồn nuốt một ngụm nước bọt, nhìn "tân nương" của hắn một cái, lại nhìn người ngồi ở đằng kia, suy nghĩ đối sách ứng phó.
Đánh có thể đánh không lại, trốn lại không thể trốn. Nếu hắn trốn, "tân nương" của hắn phải làm thế nào đây! Không dễ gì mà gặp được người hợp khẩu vị hắn, hắn thật sự không muốn buông tay.
Không đợi hắn nghĩ xong, liền thấy tân nương kiều diễm của hắn một roi quất tới rồi.
Quỷ hồn theo bản năng tránh về phía sau, nhưng roi như có mắt, bị "tân nương" của hắn múa đến uy vũ. Hắn né một lần, hai lần, đến lần thứ ba đã có chút khó khăn. Mà "tân nương" của hắn, trên mặt mang theo nụ cười thong dong, động tác vung roi thành thục điêu luyện, như thể chỉ là đang trêu đùa với hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!