Liên quan đến việc Mộc Tử Dịch đề cử bản thân đi làm minh hôn thay Triệu Mạn, ngay lập tức gặp phải ba lời phản đối.
"Không được." Cố Cảnh gần như không thèm suy nghĩ mà phản đối.
"Không được đâu, bao lão bản. Dáng người cậu cao, nhìn làm sao cũng thấy khác tôi nhiều, sẽ bị phát hiện." Đây là Triệu Mạn.
"Cậu thay thế Mạn Mạn, vậy ai thay thế cậu ở lại đây ah!" Đây là Hoàng Tiểu Kỳ.
Mộc Tử Dịch không để ý hai người sau, đó đều là những vấn đề nhỏ. Cậu trực tiếp khóa ánh mắt với Cố Cảnh, nhíu mày: "Anh làm sao cũng phản đối?"
Cố Cảnh khô khốc nói: "Khung xương chiều cao của cậu cùng Triệu Mạn quá khác biệt."
"Thuật che mắt đó!" Ánh mắt Mộc Tử Dịch nhìn anh đầy vẻ lo lắng, người này không phải là đầu óc cũng bị lão hóa chứ?
"Nhưng quỷ hồn kia cùng Triệu Mạn coi như kết được nửa hôn khế rồi, cậu khẳng định sẽ bị phát hiện."
"Hắn phát hiện hay không có quan trọng sao? Mục đích của chúng ta, chẳng qua là tìm đến vị trí của hắn thôi." Mộc Tử Dịch nhìn anh với ánh mắt không thể chỉ coi là "lo lắng" nữa rồi.
"Nhưng cậu đường đường là con trai, cùng quỷ hồn kia kết minh hôn còn ra thể thống gì!" Cố Cảnh có chút kích động nói.
"Ai nói muốn kết đâu, tôi vào cửa liền đem quỷ hồn cùng bà đồng kia đánh ngã chứ có kết đâu!" Mộc Tử Dịch nhìn Cố Cảnh, có chút không vui nói: "Cố lão tiên sinh, não anh không sao chứ?"
Cố Cảnh mím môi, ngón tay vô ý mà nắm thành quyền, cúi đầu không nói.
Mộc Tử Dịch không để ý vị âm sai đại nhân này nữa, quay đầu bận rộn làm việc. Thay thế Triệu Mạn kỳ thực chỉ là nhất thời nổi hứng, nhưng sau đó cẩn thận suy nghĩ lại, biện pháp này cũng có thể! Cậu đến lúc đó dùng phép che mắt nho nhỏ, làm cho người nhà kia, cũng làm cho bên đón dâu cho cậu là Triệu Mạn là được. Không hy vọng có thể giấu được quỷ vật, cậu chỉ cần gặp được hắn cùng bà đồng, mọi chuyện sẽ thành.
Cùng Hoàng Tiểu Kỳ và Triệu Mạn thuyết phục mãi đảm bảo sẽ không xảy ra sự cố, hai người họ mới bán tín bán nghi mà đồng ý. Thực tế, bọn họ không đồng ý thì đã làm sao, chẳng lẽ còn thật sự để Triệu Mạn đi chịu chết sao?
Đồ cưới là do bà đồng nhờ người đưa tới trong đêm đó, người đưa tới còn dạy Hoàng Tiểu Kỳ làm sao thay y phục cho người khác. Vì vậy cô ta cẩn thận nói lại cách mặc cho Mộc Tử Dịch nghe, sau đó cùng Triệu Mạn xoay người lại, để cậu tự thân vận động.
Vải lụa satin đỏ thẫm, thêu đồ án long phượng trình tường ánh vàng, mũ phượng tinh xảo. Mộc Tử Dịch đưa tay sờ mũ phượng, cảm khái nói: "Minh hôn này, cũng thật không tiếc tiền. Mũ phượng này, vừa nhìn liền biết là vàng."
"Nghe nói đối phương là công tử nhà có tiền, chết cũng đã mấy năm." Hoàng Tiểu Kỳ nói, "Cậu nhanh chút, bọn họ sắp đến hối rồi."
Mộc Tử Dịch méo miệng, dựng lên tấm kết giới nhỏ làm bình phong để ngừa bị nhìn trộm. Cậu dứt khoát cởi áo thun cùng quần, sau đó cầm y phục cưới, chiếu theo những gì Hoàng Tiểu Kỳ nói mà mặc vào. Mấy cái khác đều tốt, chỉ có sau khi mặc vào, nút cài trước ngực cài không được, cậu cúi đầu, làm thế nào cũng không cài xong.
Ngay lúc tay cậu cùng nút cài dây dưa liều chết, một cánh tay thon dài duỗi tới, cùng với đó là một mùi hương thanh lãnh nhàn nhạt. Âm thanh trầm thấp mà ôn nhu của Cố Cảnh như nổ bên tai: "Để tôi."
Ngay khoảnh khắc đó, Mộc Tử Dịch chỉ cảm thấy tai mình tê dại, tim đập lạc một nhịp. Còn chưa đợi cậu đi qua, Cố Cảnh đã gỡ tay cậu ra, tiến tới thật gần mà giúp cậu gài từng cái nút cài.
Mộc Tử Dịch không nhịn được mà ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt gần trong gang tấc kia, chỉ cảm thấy tim đập đến lợi hại. Cậu không tự chủ mà nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng kia, chỉ cảm thấy đôi mắt này thâm sâu như thể trong ấy ẩn chứa vô số tia sáng, lộng lẫy mà thần bí.
"Được rồi." Cố Cảnh thấp giọng, dứt lời lùi về sau hai bước, xoay người rời đi.
Mộc Tử Dịch trong lòng nhất thời có chút thất vọng không rõ, cũng không biết tại sao. Nhưng chỉ ngay chốc lát sau, nhìn thấy Cố Cảnh cầm mũ phượng tiến đến, cậu liền cảm thấy tâm tình tốt đẹp trở lại.
"Tôi lúc trước đã từng thấy người ta đội mũ phượng, có thể giúp cậu đội." Cố Cảnh nói, còn thật sự giúp Mộc Tử Dịch đội lên.
Ngay sau đó, tiếng la đau đớn của Mộc Tử Dịch liên tục vang lên. Cậu tạm thời đem cái cảm giác khó hiểu trong lòng ban nãy quăng ra sau đầu, đè lại tay Cố Cảnh, bất mãn nói: "Anh có phải nhân cơ hội đem đầu tóc của tôi nhổ sạch không, có phải ganh tị tôi đẹp trai hơn anh không, thật ác độc!"
Tay Cố Cảnh khựng lại, có chút vội vàng nói: "Tôi không phải, tôi không có........"
"Thôi được rồi, tôi nói thật, anh buông tha cho da đầu tôi đi." Mộc Tử Dịch muốn khóc luôn, "Anh mà làm tiếp, đầu tôi thành địa trung hải luôn! Đến lúc đó cưới không được vợ, anh làm sao bồi thường cho tôi? Anh một tên đàn ông cao to cũng không thể lấy thân báo đáp tôi ah!"
Hầu kết Cố Cảnh khẽ nhúc nhích, một câu "Tôi có thể" thiếu chút nữa bật ra. May mắn anh vẫn còn một tia lý trí, đè xuống câu này, qua nhờ Hoàng Tiểu Kỳ giúp đỡ.
Hoàng Tiểu Kỳ khéo tay, lại lấy ra không ít kẹp tóc, thật vất vả mới đem mũ cố định trên đầu tóc ngắn của Mộc Tử Dịch.
Sau khi chuẩn bị xong, Mộc Tử Dịch dang hai tay, xoay một vòng, hỏi: "Như thế nào, đủ tiêu chuẩn chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!