Dù sao cũng là thuộc hạ dưới trướng đã lâu, không dám làm càn. Kinh ngạc thất thố cũng chỉ là chuyện xảy ra trong một khắc, hắn liền quay lại chuyện ban nãy. Đợi đến khi báo cáo xong, hắn mới cẩn thận từng chút mà hỏi: "Đại nhân, tay của ngài......"
Ngón tay khoát trên ghế sofa của Cố Cảnh cứ vô tình mà chốc chốc gõ xuống đệm ghế. Nghe thấy câu hỏi thăm của thuộc hạ, anh đạm mạc nói: "Tiểu thương, không đáng lo. Không còn chuyện gì thì về đi. Chuyện của yêu đạo kia tạm thời để qua một bên. Sẽ có lúc hắn lòi đuôi ra thôi."
Thuộc hạ cung kính đáp ứng, sau đó nhanh chóng rời đi.
Mộc Tử Dịch thu thập đồ đạc xong tiến vào, cảm giác được trong không khí còn lưu lại chút âm khí, cậu nhíu nhíu mày: "Có khách tới sao?"
Cố Cảnh khoát cái tay được băng bó như móng heo kia: "Không phải khách, là âm sai. Lúc trước tôi để vài vị âm sai để ý tên đã lừa gạt nữ quỷ hồn kia, bọn họ chẳng qua là tới báo cáo thôi."
Mộc Tử Dịch hậu tri hậu giác nhớ lại, hóa ra chuyện của Đình Tử vẫn chưa có giải quyết triệt để. Cậu nói: "Đã bắt được chưa?"
Cố Cảnh lắc lắc đầu: "Rất giảo hoạt, chạy mất rồi."
"Chạy thì chạy vậy, hắn cũng sẽ nhịn không nổi đâu, cho người lưu ý hắn là được." Mộc Tử Dịch dứt lời, quay người đi về phía phòng tắm, vừa đi còn vừa nói: "Trước khi xuất phát thì đi tắm trước đi, bên kia có lẽ hoàn cảnh không tốt lắm. Tôi chỉnh nước cho anh, lúc anh tắm nhớ chú ý, tay đừng để chạm nước đó!"
Cố Cảnh: "............." Anh hình như cũng không phải là tàn phế cấp mười mà.
Đang nghĩ ngợi, liền thấy Mộc Tử Dịch từ phòng tắm thò đầu ra, cười đến xấu xa: "Hay là nói, anh muốn tôi giúp đỡ? Ài, tôi vẫn có thể giúp anh kỳ lưng, một lần năm mươi, muốn không?"
Tim Cố Cảnh lại đập loạn, mặt đỏ tai càng đỏ hơn, ngay cả cổ cũng đỏ lên.
Thấy bộ dạng ngại ngùng này, Mộc Tử Dịch hài lòng cười lớn.
Một tiếng rưỡi sau, Mộc Tử Dịch mang theo mèo mập nhỏ, Cố Cảnh, cùng với Triệu Mạn lên tàu cao tốc.
Mấy tiếng sau xuống tàu cao tốc, bọn họ phải đổi sang xe khách, rồi lại phải đổi sang ô tô, một đường bôn ba.
Đợi đến lúc bọn họ chạy đến đích, đã là hơn chín giờ tối rồi.
Xuống xe, đập vào mắt là hai mươi, ba mươi gian nhà trệt không đồng đều. Phòng ở cũ nát, mái nhà đa phần đều là rơm rạ cùng gạch ngói đắp lộn xộn. Có vài ngôi nhà quét sơn trắng, trên tường đã bị nứt loang lổ. Có vài ngôi nhà thậm chí ngay cả sơn tường cũng không có, trực tiếp phơi bày cốt xi măng.
Thôn nhỏ vắng người đa phần đều đi ngủ sớm, hơn chín giờ hơn đã tắt hết đèn như đêm khuya. Nhưng mà vẫn còn một phần nhỏ thắp đèn le lói.
Cũng có thể là do nghe thấy âm thanh của ô tô, có vài người cũng mở đèn, xuyên qua ô cửa sổ hoặc mở cửa lớn mà nhìn.
Mộc Tử Dịch treo lên nụ cười vô hại, vô cùng hữu hảo đi lên nói với một người cách cậu tương đối gần: "Đại ca, xin hỏi nhà của Hoàng Tiểu Kỳ là nhà nào vậy?"
Người này dùng ánh mắt kỳ quái mà đánh giá Mộc Tử Dịch, lại nhìn về Cố Cảnh và Triệu Mạn phía sau lưng cậu. Lúc đó, khoảnh khắc đồng tử hắn lúc nhìn thấy Triệu Mạn thì mãnh liệt co lại, đã bị Mộc Tử Dịch nhìn rõ ràng.
Người này hình như có chút thay đổi thái độ, bộ dạng lạnh lùng lúc trước trở nên nhiệt tình hẳn lên, dùng tiếng phổ thông sứt sẹo mà nói: "Ở bên kia, chỗ ngoài cùng đó."
Mấy người nhóm Mộc Tử Dịch thuận theo hướng tay của người kia mà nhìn sang, vừa lúc thấy được, cách bọn họ không xa, có một nữ sinh không rõ mặt mũi bị người đẩy từ trong nhà ra.
Triệu Mạn thất thanh kêu lên: "Tiểu Kỳ!"
Nữ sinh trù trừ chậm rãi đi về phía này, bước chân có chút khập khễnh. Đợi cô ta đến gần hơn, Mộc Tử Dịch mới nhìn rõ bộ dạng cô.
Đó là một nữ sinh trẻ tuổi thanh tú, lại mặc một bộ đồ quê mùa. Giữa đầu lông mày của cô mang theo nỗi sầu khổ, viền mắt đỏ lên, trên má còn có chút sưng, như bị người hung hăng đánh qua.
Hoàng Tiểu Kỳ vuốt lại mái tóc rối, miễn cưỡng lộ ra khuôn mặt tươi cười: "Cậu làm sao lại đến đây?"
Triệu Mạn đè nén chần chừ trong lòng, làm như không có gì mà tiến lên ôm cánh tay cô ta, như làm nũng mà nói: "Đừng nhắc nữa, tớ không phải đã nói mấy hôm nay không tốt lắm sao. Người nhà tớ sợ tớ buồn chán sinh tâm bệnh, liền nhờ hai người anh họ đến mang tớ đi chơi. Tớ nhớ cậu lúc trước đã từng nói, trấn nhà cậu có nhiều đồ ăn ngon, liền muốn đi tìm cậu cùng chơi."
Cô ngừng một chút, đem cánh tay Hoàng Tiểu Kỳ ôm càng chặt hơn, cười nói: "Tớ vốn dĩ muốn tối nay ngủ ở khách sạn trong trấn, sáng mai lại đi tìm cậu. Nhưng không ngờ đến trên đường gặp cướp, tiền của chúng tớ nè, còn cả điện thoại nữa đều bị cướp rồi, ngay cả tiền thuê phòng cũng không trả nổi. Này không nói, anh họ lớn còn bởi vì nguyên nhân này mà tay bị thương rồi. Tiểu Kỳ, tớ đang nghĩ cậu có thể thu lưu bọn tớ một đêm không?
Đợi sáng mai, người nhà tớ tới đây đưa tiếp tế, lúc đó chúng ta cùng ra ngoài chơi."
Hoàng Tiểu Kỳ nhìn Mộc Tử Dịch đang lúng túng cười, lại nhìn Cố Cảnh bên cạnh cậu, thấy người kia trên tay băng bó đến nghiêm trọng, hai người này cũng chỉ có cái balo, ngoài ra cũng chẳng còn gì, cô ta nhất thời tin thêm mấy phần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!