Đế của đôi giày vải đen rất dày, mũi giày cùng thân giày được thêu những hoa văn vàng đơn giản mà đẹp mắt.
Tiếp lên trên, là một cái áo choàng màu đen ánh đỏ sậm. Trên áo choàng cũng đồng dạng thêu hoa văn vàng, là long phượng đồ đằng nhìn có chút trừu tượng. Ngay sau đó, Triệu Mạn nhìn thấy một đôi bàn tay.
Đôi tay này, gầy gò, trắng nhợt, không có nửa điểm khí tức của người sống...............
Chính là đôi tay này, tối hôm qua đã đụng vào cánh tay cô.........
Triệu Mạn chỉ cảm thấy da đầu tê dại, sợ hãi mà nhanh chóng nhắm mắt lại, cũng không dám nhìn tiếp nữa. Đúng lúc này cô nghe được giọng nói quen thuộc làm yên ổn lòng người.
"Triệu Mạn, đừng sợ, mở mắt ra, nhanh lên."
Là giọng nói của bao lão bản! Vì vậy Triệu Mạn lấy hết dũng khí mở mắt ra.
Đập vào mắt không còn là đôi tay lạnh như băng kia, cũng không phải là áo choàng làm người khác có cảm giác e ngại, mà là đôi mắt sáng ngời cùng gương mặt tuấn tú của tiểu bao lão bản.
Đôi mắt của Triệu Mạn lập tức đỏ lên, vội vàng cầm lấy ly trà uống một ngụm, thở ra một hơi thật dài, lúc này mới nghẹn ngào mà nói: "Tôi nhìn thấy..........."
Cô đem những gì mình thấy nói hết ra, sau đó còn có chút áy náy mà nói: "Xin lỗi, tôi quá sợ hãi, chỉ thấy đến chỗ đôi tay của hắn, tiếp đó không dám nhìn thêm gì nữa........"
Mộc Tử Dịch đưa tay vỗ vỗ cô để an ủi, không ngờ nửa đường lại thấy tay mình bị kéo lại.
Cậu nhìn cái tay lớn hơn tay cậu một chút đang khoát lên, quay đầu nhìn Cố Cảnh.
Cố Cảnh khẽ ho, làm bộ tự nhiên thu tay về, sau đó cúi đầu nhìn chén trà trong tay, giải thích: "Nam nữ thụ thụ bất thân."
Mộc Tử Dịch: "........" Được, niệm anh là cổ nhân, tôi kính anh!
Triệu Mạn: "........." Tự nhiên cảm thấy không có sợ như hồi nãy nữa. Cũng tự nhiên cảm thấy, nội tâm một vũng xuân thủy ban nãy, biến lại thành vũng nước đọng bên đường rồi.
Không cho đụng thì không đụng nữa vậy, Mộc Tử Dịch một mặt chính trực nói: "Theo như những gì cô nói, đôi giày kia chắc là giày thọ*. Chỉ là áo choàng kia, còn có long phượng đồ đằng được thêu lên, có chút kì quái. Trong ấn tượng của tôi, thọ y* sẽ không thêu hoa văn như vậy."
*Thọ y: đồ mặc cho người chết. Thọ y bao gồm quần áo, giày, mũ. Giày sẽ được gọi là giày thọ.
"Hỉ phục." Cố Cảnh bình thản nói, "Thọ y bình thường sẽ không thêu chữ, đây lại đổi thành hình thêu long phượng đồ đằng, chính là hỉ phục của cõi âm. Cái gọi là khế ước, đã rất rõ ràng rồi."
Mộc Tử Dịch thốt lên một tiếng: "Minh hôn!"
Cả người Triệu Mạn run lên, mạc danh mà cảm giác được cả người lạnh lẽo, tay chân tê rần, hàn ý thấm vào đầu.
Cô không nhịn được mà ôm lấy cánh tay mình, run rẩy nói: "Cái, cái này, làm sao có thể.... Loại sự tình này........"
Mộc Tử Dịch cùng Cố Cảnh nhìn nhau, trầm mặc.
Nhớ đến bản thân trước kia, Mộc Tử Dịch cũng chưa từng nghĩ qua chính mình sẽ quay về kế thừa tiệm bánh bao của cha mình. Mà Cố Cảnh cũng chưa từng nghĩ đến, mình cũng sẽ kết giao "bạn bè".
Nội tâm Triệu Mạn vẫn rất mạnh mẽ, không khóc không nháo, ngồi đó trầm mặc lầm bầm mấy phút, cô cũng đã tỉnh táo lại.
"Tôi phải làm thế nào?"
Mộc Tử Dịch nhìn Cố Cảnh, cậu đối với chuyện minh hôn này kiến thức nửa vời, phương diện này hẳn là lão cán bộ như Cố Cảnh sẽ hiểu rõ hơn.
Nói đến.... Mộc Tử Dịch bỗng dưng nghĩ, mình có thể xem Cố Cảnh như nửa cái bách khoa toàn thư mà sử dụng. Tối hôm trước lúc hai người tán chuyện cậu liền phát hiện, những chuyện mà Cố Cảnh hiểu thật sự nhiều đến mức không phải dạng vừa.
Cố Cảnh
- bỗng dưng bị làm thành một quyển bách khoa toàn thư nhỏ
- nói: "Khế ước minh hôn có hai loại, một loại là giữa quỷ hồn với quỷ hồn. Một loại là giữa quỷ hồn với người sống, mà loại này lại chia ra làm hai kiểu. Một là sau khi định khế ước, người sống sẽ tiếp tục sống, cho đến trăm năm sau đến minh giới cùng quỷ hồn tương thủ. Kiểu thứ hai chính là sau khi định khế ước, người sống chôn theo quỷ hồn, nếu người sống đổi ý không chôn theo, quỷ hồn có thể mượn hôn ước mà lấy tính mạng người đó, thậm chí sẽ không kinh động đến âm sai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!