Mèo mập nhỏ quật cường được như vầy, cũng thật là hiếm thấy. Mộc Tử Dịch cùng Cố Cảnh nhìn nhau, một người dở khóc dở cười, một người mặt mày lạnh lùng.
Chẳng qua Mộc Tử Dịch cũng là một chủ nhân có nguyên tắc, nhóc con có đáng yêu hơn nữa, cũng không thể tập mấy thói xấu này được! Vì vậy, cậu từ trên cao nhìn xuống, vô cùng uy nghiêm mà nói với nó: "Có để ta mở cửa không?"
"Meo!" Nhóc con to gan mà vẫy vẫy móng trước, thề sống thề chết bảo vệ phòng của chủ nó.
Mộc Tử Dịch khóe miệng khẽ cong, giây sau đã sầm mặt, lạnh giọng nói: "Ngày mai không cấm cá của ngươi."
Lỗ tai của nhóc con khẽ giật, cẩn thận ngẩng đầu nhìn chủ nó, thần sắc có chút dao động. Kì thực, kì thực ngày mai nó nhịn chút, cũng có thể nhịn không ăn cá......
Mộc Tử Dịch tiếp tục nói: "Mang theo ngươi đi dạo phố!"
Nhóc con "Meo" một tiếng, chậm rãi thu hồi vuốt mèo, đi vào trong phòng. Tránh ra cũng không phải không được, nhưng nó vẫn là muốn ở bên cạnh mà nhìn, miễn cho chủ nhân nhà nó bị bắt cóc.
Thời đại này, nhân loại thì thích trộm mèo, âm sai nói không chừng sẽ thích trộm người. Nó phải canh chừng chủ nhân như hoa như ngọc của nó!
Mộc Tử Dịch lúc này mới đưa tay làm động tác "Mời", vô cùng thân sĩ để Cố Cảnh đi vào.
Sau khi Cố Cảnh vào trong, Mộc Tử Dịch mới nói với mèo mập nhỏ như đang gặp phải đại địch: "Bé ngoan, tự đi ăn chút đồ ăn khuya rồi ngủ đi, bé ngoan ngủ sớm dậy sớm mới khỏe mạnh mau lớn."
Mèo mập nhỏ không vui, kiên trì muốn canh trong phòng. Mộc Tử Dịch nhíu mày: "Hai ngày nữa hết bận liền dẫn ngươi đi cửa hàng thú cưng, chọn ổ mèo cao cấp, đồ chơi."
"Meo!" Một lời đã định nha!
Sau khi được chủ xác nhận, nhóc con mới đi từng bước hướng ra cửa. Đi được một nửa, nó quay đầu kêu "meo meo meo" mấy tiếng
--- Ngươi phải bảo vệ tốt bản thân đó nha meo!
"Được được được, ta sẽ bảo vệ bản thân, yên tâm nha bé ngoan." Mộc Tử Dịch cực kỳ ôn nhu, còn thiếu điều chỉ tay lên trời mà thề thôi.
Có được sự đảm bảo này
--- mèo mập nhỏ mới thật sự yên tâm mà quay về phòng, tự lực cánh sinh lấy ra sữa dê cùng đồ ăn vặt mà ăn ăn uống uống.
Sau khi mèo mập nhỏ đi rồi, Cố Cảnh mới nhẹ giọng nói: "Nó sẽ không lớn lên nữa."
Nụ cười của Mộc Tử Dịch nhạt đi, gật gật đầu: "Vốn dĩ cũng không phải là mèo, thân xác cũng không phải của nó."
Cố Cảnh nhìn khóe môi dịu dàng của cậu, nói: "Lưu nó lại rất lao lực đi? Sao không giúp nó siêu độ siêu thoát?"
Mộc Tử Dịch khẽ lắc đầu: "Nó không nguyện ý."
Cố Cảnh trầm mặc, sau đó nói: "Nếu cần giúp đỡ, cứ nói với tôi."
"Được."
Cố Cảnh khựng lại một chút, lại nói: "Cậu rất sủng nó."
"Dù sao cũng là nhóc con nhà mình, ai lại không sủng." Mộc Tử Dịch quét mắt nhìn Cố Cảnh, cười nói: "Tôi biết anh đại khái muốn nói, tôi sẽ sủng nó đến hư luôn. Nhưng mà, đợi sau này anh nuôi con hoặc sủng vật, hay là tiểu tình nhân, anh sẽ hiểu được cái cảm giác muốn quản giáo lại không nỡ xuống tay kia."
Cậu ngưng một chút, nói: "Nó cũng không thật sự bị sủng hư đâu, đứa nhỏ đó......... Tôi chỉ cần nó trước mặt mọi người không vô lễ, có tôi ở bên cạnh nhìn, không xảy ra chuyện là được."
Cố Cảnh lại trầm mặc, trong lòng bỗng nhiên có chút chua chua, không thoải mái.
Mộc Tử Dịch không chút hay biết tâm tư của Cố Cảnh, mà đơn giản giới thiệu cho anh về phòng của mình.
Phòng của cậu được trang trí theo kiểu châu Âu đơn giản, hoàn toàn bất đồng với bên ngoài, đồ vật cũng không nhiều, toàn thể sạch sẽ sáng sủa. Căn phòng rất lớn, còn có chút trống trải.
Chiếm diện tích tới nhất, có lẽ chính là cái giường rộng hai mét, nhìn vô cùng mềm mại thoải mái. Cố Cảnh trong lòng thầm nghĩ, nằm trên đó ngủ, khẳng định một đêm ngon giấc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!