"Bùm!" một tiếng, bàn đá dưới cây đa lớn đã bị phân làm hai nửa, ngả sang hai bên, đồ ăn trên bàn cùng vụn đá bay khắp nơi.
Khách trong tiệm bánh bao đều ồn ào chạy đến, nhìn thấy âm sai vẫn còn ở đằng kia, bọn họ sợ bị làm khó dễ nên như ong vỡ tổ mà chạy lại về bên trong tiệm, nhỏ giọng thảo luận.
"Chuyện gì đây, hồi nãy có ai thấy rõ không?"
"Tôi đến trễ, chỉ thấy bàn đá nứt đôi ra, sau đó là âm sai đại nhân cùng vị đại nhân mang thể xác người sống đều đang ngồi, tiểu bao lão bản thì đứng che miệng...."
"Mèo! Chỗ tôi ngồi là ở ngoài, cho nên tôi thấy được! Mèo của tiểu bao lão bản, một vuốt liền trực tiếp đánh vỡ bàn đá! Bất quá hình như nó muốn tấn công vị âm sai đại nhân kia, nhưng cuối cùng lại bị cản lại một chút."
"Trời ạ, mèo này hung tàn như vậy, quả nhiên do chủ sủng mà ra!"
"Phải nói là cha mẹ như thế nào thì nuôi con như thế đấy! Ngươi xem bao lão bản, lại nhìn xem con mèo kia, không phải đều giống nhau như đúc sao!"
"Đúng đó, con mèo này cùng chủ nó dáng vẻ đều là bé ngoan, lại có thể lợi hại như vậy!"
"Ài, mọi người nói xem con mèo này có lai lịch gì? Một vuốt kia, nhóc con này vậy mà cũng lợi hại thật đó!
"Mọi người nói xem không phải nó thành tinh rồi chứ?"
"Không biết, nhưng mà mèo được bao lão bản nuôi, làm sao có thể tầm thường được! Tôi lại tò mò là vị được âm sai đại nhân mang tới kia. Ngươi có cảm thấy âm sai đại nhân đối với người đó đều là kính cẩn thận trọng không!"
"Người này chưa gặp qua..... Địa phủ có nhân vật này sao?"
"Có thể làm cho âm sai đại nhân kính trọng như vậy, hoặc là năng lực cùng chức vị đều trên ngài ấy, hoặc là có kinh nghiệm làm việc nhiều hơn đại nhân. Ngươi là quỷ hồn vừa chết được có mấy năm, làm sao biết được!"
"Chính là, nếu không phải vị âm sai đại nhân này thích dạo phố, chỉ e là ngươi cũng không nhận ra ngài ấy. Các vị đại nhân ở tầng quản lý không thích ra ngoài, đã ra ngoài tất có đại sự, cũng chỉ có vị này là ngoại lệ."
"Tôi là quỷ hồn gần trăm năm rồi, cũng chưa từng gặp qua vị kia..... Chẳng qua nhìn sườn mặt có chút giống vị kia đã từng gặp thời đại loạn......"
"Vị kia? Không phải đâu, vị kia không phải đã nhiều năm đều không xuất hiện qua sao?"
"Bây giờ cũng không phải loạn thế, vị kia đương nhiên sẽ không xuất hiện. Dương lão, ngài có phải nhớ nhầm rồi không?"
"Mà vị kia đến cùng là ai ah? Thần thần bí bí vậy...."
"So với cái này, tôi càng để ý bao lão bản, cậu ấy làm sao phải che miệng?"
"Ài, không biết, âm sai đại nhân ở bên đó, ai dám đi qua nhìn lén chứ! Phải biết vị kia không phải là âm sai bình thường, mà thuộc cấp quản lý đó! Về sau nếu bị ngài ấy nhớ mặt, biết đâu lại bị làm khó dễ!"
"Bát quái thì hay đó, nhưng mệnh quỷ quan trọng hơn!"
Kỳ Liên Sinh che miệng ho nhẹ một tiếng, lập tức cười nói: "Chư vị, tai vách mạch rừng."
Đám quỷ hồn nhất thời âm thanh nhỏ đi không ít, thậm chí có mấy quỷ hồn trực tiếp im lặng luôn..................
Lúc mèo mập nhỏ công kích đến, âm sai Quý Tu đã sớm tự giác giúp ngăn cản một chút. Nhưng mà một chút này, làm cho hắn vô cùng hối hận
--- Hắn nào có biết móng vuốt của nhóc con này uy lực vậy mà lại cực lớn, còn vừa khéo rơi xuống cái bàn ăn!
Mấy món trên bàn, hắn chỉ mới ăn được có một cái bánh bao, còn có cơm nồi đất, sữa đậu nành các thứ hắn vẫn chưa kịp thưởng thức mà!
Mèo mập nhỏ một mặt hung ác, nhếch miệng nhe răng mà nhìn chằm chằm Cố Cảnh. Tức quá, đánh không tới hắn!
Cố Cảnh bình chân như vại ngồi trên ghế đá, trên tay vẫn còn cầm một nửa cái bánh bao, ánh mắt hoàn toàn không đặt trên người mèo mập nhỏ tràn ngập địch ý, mà là đặt trên người Mộc Tử Dịch vẫn còn đứng ngốc che miệng không xa kia.
Ngày lúc mèo mập nhỏ chuẩn bị công kích lần thứ hai, Mộc Tử Dịch hạ giọng kêu.
"Nhóc mập, qua đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!