Sân bay đông người qua lại, có hai chàng trai đang đứng ở một góc, dựa lưng vào tường.
Một trong hai người đội mũ lưỡi trai, mang khẩu trang, không thấy rõ diện mạo, lại làm cho người qua đường càng thêm nhịn không được mà chú ý đến, âm thầm đánh giá, nghĩ xem đây là vị minh tinh nào xuất hiện.
Người còn lại cũng đội mũ, nhưng lại không mang khẩu trang. Đôi mắt hoa đào ôn nhu dưới vành nón cực kì hấp dẫn người khác. Người đó trên vai đeo balo, trong ngực còn ôm một con mèo xám đen béo mập tròn vo. Bàn tay thon dài nhẹ nhàng vỗ lưng mèo nhỏ, ngón tay trắng nõn như ngọc chìm trong đám lông mèo xám.
Người đó hơi cuối đầu, ánh mắt nhìn mèo nhỏ cực kì ôn nhu, như chứa đầy xuân thủy, làm người ta hận không thể đắm chìm vào.
Lúc này, mèo nhỏ lại dùng đầu cọ cọ vào lồng ngực người đó, như làm nũng mà kêu "Meo u~" một tiếng. Chỉ thấy đôi môi xinh đẹp của cậu ta khẽ cong lên, trên má trái lại lộ ra cái lúm đồng tiền nho nhỏ. Đôi mắt hơi nheo lại, cong cong, mang theo ý cười nồng đậm.
Lúc Trần Thiến Thiến ở phía ngoài sân bay lo lắng chờ người nhà thì vừa hay vô tình nhìn thấy cảnh này. Cô nhất thời ngẩn ra, lặng lẽ lấy điện thoại quay lại.
Cậu thanh niên kia tựa như cảm giác được, ngẩng đầu nhìn cô một cái. Trần Thiến Thiến lập tức luống cuống như đứa nhỏ làm sai chuyện gì, bất an mà cầm điện thoại nhìn cậu ấy. Cô còn hơi đưa điện thoại về phía cậu, bộ dạng ngoan ngoãn như đang nộp lên công cụ gây án.
Cậu thanh niên lại chỉ nhìn cô nhún nhún vai, liền tiếp tục cúi đầu vuốt mèo, làm như cái gì cũng chưa xảy ra.
Trần Thiến Thiến nhất thời nhẹ nhõm thở phào một cái, trong lòng nghĩ rằng người này chắc cũng không ngại bị mình quay lại. Cô đoán, lớn lên đẹp trai như vậy nhất định là minh tinh rồi! Mặc dù cậu ta cũng không như bạn của mình, một bộ minh tinh ra ngoài đều phải hóa trang.
Trần Thiến Thiến nghĩ thầm, nếu như là minh tinh, quay như vậy cậu ấy chắc cũng không nghĩ gì. Soái ca cùng manh sủng, ở cùng nhau nhìn vô cùng ngọt ngào nha!
Nghĩ đến đó, cô liền đánh bạo đi tới chỗ cách hai người không xa, quang minh chính đại mà quay video. Đương nhiên, cô vẫn luôn chú ý phản ứng của hai người bọn họ, thấy cả hai đều không có ý gì, cô mới yên tâm.
Lý Tùng Tử cách lớp khẩu trang cười với cô gái kia, mặc dù đối phương cũng không thấy được. Sau đó, hắn dùng cùi chỏ đẩy đẩy Mộc Tử Dịch, nhỏ giọng nói: "Ai, từ hồi sơ trung quen biết cậu đến giờ, cậu đi đến đâu cũng là năng lực hút người level max này. Không làm minh tinh thật quá đáng tiếc rồi, thật không suy nghĩ về chuyện xuất đạo sao? Minh tinh tuy rằng rất mệt, nhưng thu nhập cao, tôi có thể giúp cậu....."
Mộc Tử Dịch liếc hắn một cái, nhàn nhạt nói: "Cậu kiếm tiền có nhiều bằng tôi không?"
Lý Tử Tùng vẻ mặt như phát nghẹn.
"Công việc của cậu có thoải mái tự tại như tôi không?"
Lý Tùng Tử trong mắt mơ hồ nổi lệ quang.
"Cậu có thể như tôi lúc làm việc còn nhân cơ hội đi chơi đi ăn uống còn được hoàn tiền, cùng lúc còn có thể livestream kiếm thêm chút đỉnh không?"
Lý Tùng Tử vẻ mặt đưa đám: "Biết bắt quỷ thì hay lắm sao! Chậc, tôi cảm thấy tình bạn của chúng ta tràn đầy nguy cơ.."
"Ồ." Mộc Tử Dịch lạnh lùng. Cái tình bạn anh em cây khế này, một năm cũng còn nguy đến mấy lần, quen rồi là được.
Lý Tùng Tử: "...."
Không tới hai phút sau, hắn lại bày ra vẻ tiện tiện mà bắt đầu một cuộc đối thoại khác.
"Aiz, con mèo này của cậu rốt cuộc làm sao mà qua được kiểm tra vậy? Mấy cái máy kia sao cũng không phát hiện ra được trong balo cậu còn có một sinh mệnh nhỏ này, quá thần kỳ rồi!"
Tay Mộc Tử Dịch hơi ngừng một chút, sau đó cong môi cười nhạt: "Ai nói với cậu nó là sinh mệnh?"
Mặt Lý Tùng Tử đầy vẻ không tin: "Đừng hù tôi, mèo mập nhà cậu tôi cũng không phải mới biết, hơn nữa buổi sáng còn ôm nó, tôi không sợ!"
"Meo ngao uu~" Mèo mập nhỏ từ trong ngực chủ nó ngẩng đầu, đưa móng vuốt ra.
Lý Tùng Tử nhanh chóng vung tay, lắp bắp nói: "Không, không có nói ngươi mập, thật đó!"
Mộc Tử Dịch lại nói: "Cậu lần này ngược lại lại nói không sai. Bé ngoan, khi nào trở lại ngươi giảm cân đi, ha!"
Mèo mập nhỏ tức giận chĩa cái mông tròn tròn về phía Lý Tử Tùng, vùi đầu vào ngực chủ nó làm nũng. Cái bộ dáng đáng yêu như này làm cho Lý Tử Tùng nhìn mà tay chân ngứa ngáy. Hắn nhịn không được lặng lẽ vươn tay ra, muốn thừa lúc hoàng thượng không chú ý mà sờ một miếng. Thế nhưng...
"Ba!"
Mộc Tử Dịch đầu cũng không ngẩng, nhẹ đưa tay lên vỗ một cái lên tay Lý Tùng Tử, xoay lưng lại, có chút bá đạo nói: "Mèo của tôi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!