Chương 39: (Vô Đề)

Mộc Tử Dịch như có cảm giác, quay người nhìn về hướng cửa gỗ.

Chỉ thấy trên phiến đá xanh nơi cửa, có hai bóng người đang đứng. Một người không có bóng dưới chân, tóc dài buộc sau gáy, một thân trường bào cổ đại màu đen thêu hoa văn vàng. Vóc người cao lớn, trên mặt có vết đao, nhìn liền biết không phải người dễ chọc, mà trên tay lại treo một cái áo khoác âu phục chất lượng rất tốt. Lúc này quỷ hồn đó đang vẫy tay, cùng các quỷ hồn khác trong quán chào hỏi.

Người còn lại, mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, nam tử như ngọc. Trên chân người này mang là đôi giày da mới nhất của hãng nổi tiếng, bóng loáng. Dưới đôi giày này, có một cái bóng thon dài.

Người này tựa hồ nghe thấy tiếng động, vừa đúng lúc nhìn qua. Lập tức, Mộc Tử Dịch nhìn thấy trong ánh mắt lãnh đạm kia, nhiều thêm vài tia kinh ngạc cùng kinh hỷ không rõ lý do.

Cậu không khỏi cong môi cười với người này, nâng tay lên, hướng về phía anh vẫy vẫy, cao giọng nói: "Anh khỏe không, Cố lão tiên sinh."

Trên mặt Cố Cảnh cũng lộ ra ý cười, đi về phía cậu.

Rào chắn ở hai bên phiến đá dường như không hề có tác dụng với anh, anh thậm chí tay còn không nâng lên, cứ như không có gì mà đi qua. Mà vị âm sai mặc trường bào đen phía sau anh lại phải lấy thanh trường đao vạch một đường, mới đi qua được.

Nhìn thấy một màn này, Mộc Tử Dịch như có điều suy tư.

Cố Cảnh dừng lại ở trước mặt Mộc Tử Dịch, nhẹ giọng nói: "Đây là tiệm bánh bao nhà cậu?"

"Đúng vậy, không tồi đúng không!" Mộc Tử Dịch có chút kiêu ngạo, ngẩng đầu cười nói, "Đây là tiệm bánh bao duy nhất thông cả hai giới âm dương."

Khóe môi Cố Cảnh cong lên, cười nói: "Quả thực không tồi."

Vị âm sai sau lưng anh lúc này mới đi sang, thấp giọng kêu: "Đại nhân." Sau đó lại nói với Mộc Tử Dịch: "Tại hạ là Quý Tu, xin chào bao lão bản."

Quý Tu..... Mộc Tử Dịch khẽ cười đáp lại lời chào hỏi, trong lòng âm thầm suy nghĩ về thân phận Cố Cảnh.

Lúc trước cậu đoán Cố Cảnh có lẽ là thuộc tầng quản lý ở cơ quan địa phủ, nhưng hiện tại xem ra không chỉ vậy. Quỷ hồn Quý Tu này, cậu hồi đó có nghe một vị âm sai thân thiết nhắc qua. Nói hắn thuộc cấp cao ở địa phủ, quản lý tất cả âm sai độ hồn ở vùng gần đây*. Nghe đâu quỷ hồn này bình thường chỉ cần không có việc, liền thích đi lang thang ở mấy con đường dưới địa phủ, bởi vậy địa phủ có rất nhiều quỷ hồn biết hắn.

*chỗ này tui không chắc lắm, sau này có gì sai tui sẽ sửa.

Về lý mà nói, hắn cũng thuộc tầng quản lý rồi. Nhưng lúc này hắn lại đối với một vị âm sai khác một mực cung kính, gọi Cố Cảnh là "đại nhân", còn giúp anh cầm áo khoác.......

Mộc Tử Dịch không thể không hoài nghi thân phận của Cố Cảnh, chỉ là cậu đối với mấy cái đơn vị cơ quan dưới địa phủ không hiểu rõ, do đó cũng không có biện pháp đoán được ở địa phủ rốt cuộc Cố Cảnh có chức vị gì.

Cậu làm như không có gì mà cười nói với Cố Cảnh: "Đi thôi, đã nói sẽ mời anh ăn bánh bao mà."

Cố Cảnh khẽ cười  gật đầu, ánh mắt quét về phía cô gái trang phục mát mẻ ở bên cạnh cùng lão quỷ đang sợ đến tái mặt, làm như lơ đãng mà hỏi: "Hai vị này là?"

Mộc Tử Dịch thần sắc bình thản trả lời: "Đến ủy thác tôi bắt quỷ." Cậu quay lại nói với hai ông cháu: "Lão Triệu, ông cũng nên quay về đi. Còn Triệu tiểu thư, cô có thể nghỉ ngơi ở chỗ này, nếu mệt quá có thể đến tiền viện của tôi, chỗ đó cũng có chỗ nghỉ. Cô yên tâm, chỗ ở của tôi, mấy quỷ hồn tầm thường không dám phạm tới."

Trừ phi là muốn hồn phi phách tán!

Lão Triệu dứt khoát đáp một tiếng, căn dặn cháu gái hai câu liền quay trở về phía trong rào chắn chỗ phiến đá xanh. Ông cũng không vào tiệm, mà dời băng ghế ra, cứ vậy mà ngồi bên cạnh phiến đá, từ xa xa trông cháu gái mình.

Triệu tiểu thư thấy vậy cũng không đi, đi thẳng tới bên cạnh phiến đá, cùng ông cô cách một tấm rào chắn mỏng mà ngồi thấp giọng nói chuyện.

Mộc Tử Dịch lạnh lùng nhìn Triệu tiểu thu kia, rõ ràng sợ hãi quỷ hồn trong tiệm cùng mấy quỷ hồn đi qua phiến đá xanh, lại kiên định mà ngồi cạnh đó cùng ông lão nói chuyện. Hai ông cháu cũng không chắn đường ai, cậu cũng lười quản, quay lại cùng Cố Cảnh và Quý Tu ngồi xuống bàn trò chuyện.

Cố Cảnh ngồi xuống bên cạnh Mộc Tử Dịch, ngẩng đầu liền cùng con mèo mập nhỏ trên bàn đối mắt. Nhóc con nhả ngón tay của chủ nó ra, ưỡn ngực hung hăng nhìn chằm chằm Cố Cảnh mà "meo ngao!" một tiếng.

Cố Cảnh liếc nhìn ngón tay bị mèo lấy mài răng còn đang hiện vết đỏ của Mộc Tử Dịch, tiếp đó ánh mắt liếc về phía mèo mập nhỏ nhiều thêm một tia lạnh lùng.

Mèo mập nhỏ nháy mắt liền co rúm, ủy khuất hờn dỗi đi về trước hai bước, tiến vào lòng chủ nó. Âm sai hung dữ này, nó đấu không nổi....

Mộc Tử Dịch thuận tay vỗ vỗ cái mông nhỏ của nó, lại cười nói với Quý Tu còn đứng sau lưng Cố Cảnh: "Quý tiên sinh không ngồi sao?"

Quý Tu vô ý nhìn về Cố Cảnh, thấy đối phương khẽ gật đầu, hắn mới cẩn thận mà ngồi xuống bên cạnh.

Mộc Tử Dịch làm như không thấy, cười: "Quý tiên sinh là quỷ hồn, đồ ăn dĩ nhiên cũng là đồ cho quỷ hồn. Vậy Cố lão tiên sinh thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!