Chương 38: (Vô Đề)

Lúc Mộc Tử Dịch cầm một cái khay trên đó là một lồng bánh bao, hai ly sữa đậu trở lại, liền thấy cô gái xinh đẹp kia đang ngây ngốc mà nhìn về phía trước, một mặt khiếp sợ.

Cậu nhẹ nhàng đặt khay xuống bàn, rõ ràng tiếng động rất nhỏ, cô gái kia lại run rẩy cả người, giống như bị kinh hách cực lớn.

Mộc Tử Dịch khẽ cười nói: "Món đặc trưng của cửa hàng chúng tôi là tiểu long bao, còn có sữa đậu nành, cô thử một chút nhé?"

Cô gái nhìn nhìn bánh, khó khăn mà gật đầu, lại không động thủ lấy đồ. Cô cúi thấp đầu, dùng dư quang khóe mắt quét một vòng trên người cậu, thấy Mộc Tử Dịch có cái bóng, lúc này mới hơi thả lỏng một chút.

Quá đáng sợ, nơi này quá đáng sợ rồi! Mấy người trong cửa tiệm kia, đều không có bóng, còn mặc y phục rất kỳ quái! Hơn nữa, cô mới vừa nhìn thấy có "người" từ chỗ cánh cửa gỗ đóng chặt đột ngột xuất hiện! Rõ ràng cánh cửa đó vẫn đang đóng, nhưng không khí nơi cửa dường như nổi lên một trận vặn vẹo, người kia cứ như vậy xông ra. Người đó mang một đôi ủng màu đen thời cổ đại bước lên phiến đá xanh, từng bước đi vào trong tiệm.....

Cô trong thời gian ngắn vẫn không hiểu rõ, đây rốt cuộc là cô đang nằm mơ, hay là cô xông nhầm vào đại bản doanh của quỷ hồn rồi?

Điều duy nhất cho cô an ủi, cũng chỉ có cậu thanh niên có cái bóng đứng trước mặt. Ít nhất, cô có thể xác định đối phương là người sống.

"Tỷ tỷ, nên xưng hô như thế nào?" Mộc Tử Dịch cười toe toét ngồi xuống ghế đá, nâng ly sữa đậu nành của mình cười hỏi cô.

Cô gái khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt, thấp giọng nói: "Tôi họ Triệu."

"Triệu tiểu thư, xin chào. Tôi là chủ của tiệm bánh bao này, nhân viên trong tiệm và khách đều thích gọi tôi là bao lão bản."

Triệu tiểu thư cố kéo khóe miệng, miễng cưỡng cười nói: "Bao lão bản."

Mộc Tử Dịch chậm rãi nói: "Triệu tiểu thư, tôi cảm thấy cô gần đây vẫn là ít ra ngoài mới tốt, tốt nhất là tìm một ngôi chùa hoặc đạo quán đáng tin cậy mà trú một khoảng thời gian."

Triệu tiểu thư cả người run lên, hạ giọng nói: "Cậu tại sao lại nói như vậy?"

"Chỉ là cảm thấy cô cần cầu chút bình an." Mộc Tử Dịch nói đến vân đạm phong khinh.

Triệu tiểu thư cắn răng, trực giác nói với cô, vị bao lão bản trẻ tuổi này khẳng định biết ít nhiều về chuyện xảy ra với cô, mà nói không chừng còn có phương pháp giải quyết!

Chẳng qua cô chưa kịp hỏi kỹ, liền nhìn thấy một bóng đen từ trên trời giáng xuống. Cô theo bản năng mà hét lên một tiếng, ôm lấy đầu mình cúi xuống.

Một giây sau, chỉ nghe thấy tiếng mèo kiều nhuyễn vang lên. Cô mở mắt, đánh bạo nhìn sang, liền thấy trong lòng vị bao lão bản kia có thêm một con mèo nhỏ màu đen xám, cùng với một túi đồ ăn cho mèo.

Bao lão bản tuấn tú này, vừa mở túi đồ ăn cho mèo nhỏ, vừa cau mày ghét bỏ nhưng ôn nhu nói: "Vừa ăn xong không bao lâu, lại ăn nữa. May mà ta có tiền, nếu không sớm muộn gì cũng bị ngươi ăn đến nghèo. Thiệt tình, cũng không sợ quá béo sau này tìm không được vợ..."

Mèo mập nhỏ như thể vô cùng bất mãn với việc chủ nhân chê nó mập, dùng móng vỗ mạnh hai lần lên cánh tay chủ nó. Chẳng qua là làm dáng vậy thôi, trên tay bao lão bản một chút vết đỏ cũng không có.

"Đánh nữa là tịch thu cá của ngươi!" Mộc Tử Dịch hung hăng nói xong, thấy nhóc con bị kinh sợ mà dùng đệm thịt mèo nhẹ nhàng vỗ về cánh tay cậu, nhất thời hài lòng đưa cho nó bao thức ăn.

Một màn này, làm cho tâm tình căng thẳng của Triệu tiểu thư ít nhiều cũng đỡ hơn. Mà chuyện ban nãy còn nghẹn trong lòng chưa kịp nói ra, cô liền nghe thấy một giọng nói đã lâu không nghe, vang lên ở phía sau cô.

"Mạn Mạn?"

Triệu tiểu thư cứng người, chậm rãi quay đầu lại, liền thấy một ông lão đứng trên phiến đá xanh cách cô có chút xa, ông lão như đang thăm dò mà vẫy vẫy tay với cô.

"Ông nội........." Đôi mắt Triệu tiểu thư trợn tròn, đầy vẻ chấn động.

Ông lão nhất thời lộ ra một nụ cười hiền lành, vẫy tay: "Đúng là Mạn Mạn rồi, con lớn quá, ông sắp nhận không ra con rồi!"

Triệu tiểu thư đứng lên, muốn cười lại muốn khóc. Muốn đi đến gần ông lão, lại không dám

--- Ông nội cô đã chết được mười năm rồi.

Nụ cười hiền lành trên mặt ông lão lúc này không còn nữa, mà toàn là vẻ lo lắng: "Mạn Mạn, con làm sao lại xuất hiện ở chỗ này? Lẽ nào là tới nhờ tiểu bao lão bản bắt quỷ?"

Bắt quỷ? Triệu tiểu thư nhìn Mộc Tử Dịch, người này còn biết bắt quỷ?!

Mộc Tử Dịch làm như không biết, một lòng một dạ đút thức ăn cho con mèo mập trong lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!