Vì cân nhắc việc này có thể sẽ tốn thời gian, sau khi Mộc Tử Dịch tắt livestream liền cùng Cố Cảnh tới quán cafe gần đó, kiên nhẫn dạy anh cách dùng điện thoại để trả tiền.
Cậu cảm thấy sau này cậu vẫn có thể cùng Cố Cảnh tiếp tục hẹn ra ngoài ăn ăn uống uống, nhưng mà cậu một chút cũng không mong lại nhìn thấy người này lôi ra một xấp tiền để trả. Khoe khoang cái gì chứ, cũng cần để ý cách thức, nếu không cũng chẳng khác gì tên ngốc!
Cố Cảnh ngược lại cũng không ngốc, được chỉ một chút liền hiểu. Lúc trước anh không biết dùng, ngoài việc tách biệt với xã hội, nguyên nhân chủ yếu chính là chưa có học qua, dùng qua.
Bất quá trong điện thoại di động của anh lại có đầy đủ app, Mộc Tử Dịch liền tiện thể dạy anh cách sử dụng của toàn bộ các app luôn.
"Anh xem bên này, kết nối tài khoản với thẻ của anh......."
"Ở đây, ấn cái này, xong rồi ấn vân tay hoặc nhập mật mã......"
Mèo mập nhỏ bị Mộc Tử Dịch làm phép che mắt, trong mắt người ngoài biến thành một con mèo mập màu trắng, cậu dựa vào bên cạnh Cố Cảnh, chỉ điện thoại giảng giải từng chút. Hai người một mèo đều vô cùng tập trung, hoàn toàn không biết bọn họ đã trở thành tiêu điểm của nhân viên cùng khách hàng trong tiệm.
Có hai ba vị nhân viên tụ tập lại một nhóm, nhỏ giọng thảo luận.
"Ai, cậu xem người khách ở bàn kia, thú vị quá!"
"Cậu là nói một người nam nhân vô cùng đẹp trai cùng một nam sinh đội mũ không thấy rõ mặt mũi kia sao?"
"Còn có mèo, nam sinh đội mũ ôm trong ngực đó! Thiệt đáng yêu......"
"Thấy rồi thấy rồi, tổ hợp này hiếm thấy lắm nha! Nam nhân đẹp trai kia, trên mặt có vết thương cũng không thể ngăn nổi mị lực của anh ấy!"
"Còn không phải sao! Chẳng qua tôi cảm thấy cậu nam sinh đội mũ kia khẳng định cũng không hề kém cạnh, cậu xem cằm, môi, da của cậu ấy đi......."
"Tôi bị cận, không nhìn rõ! Hầy, không được, tôi đi lấy mắt kính...."
Một bàn khác cách bàn Mộc Tử Dịch không xa, bốn vị nữ sinh cũng không giấu được hưng phấn mà thấp giọng thảo luận.
"Đẹp trai quá ah ah ah......."
"Không phải, con mèo kia, thiệt manh! Đôi mắt tròn vo kia thật giống như nghe hiểu được tiếng người!"
"Vị tiểu ca đội mũ kia mọi người không chú ý sao? Tôi luôn cảm thấy môi, tay, đều cho người ta một cảm giác rất quen thuộc."
"Môi rất đẹp, ngón tay cũng thon trắng. Thật quen mắt.... Nhưng mà chỉ dựa vào hai điểm này, chúng ta nhiều nhất cũng chỉ có thể đoán người ta lớn lên trẻ trung tuấn tú thôi!"
"Nói vậy cũng không sai, nhưng tôi luôn cảm thấy..... cậu ấy có chút giống vị livestreamer mới nổi gần đây."
"Đừng có cảm thấy hoài vậy, chẳng lẽ cậu tưởng vừa ra đường liền có thể gặp được người hot trên mạng? Tỉnh lại đi, đừng có nằm mơ nữa."
"Cũng đúng.... Nói mới nhớ, chủ phòng hôm nay cũng nên phát livestream rồi, không biết có lại kéo tới nửa tiếng cuối mới bắt đầu không. Ai, fan không phải là người sao!"
"Đồng tình với cậu. Tiểu ca đội mũ đang nói chuyện bên kia có cảm giác thật ôn nhu, muốn biết cậu ấy nói gì với anh đẹp trai bên cạnh kia, dựa gần như vậy còn cùng xem một cái điện thoại......"
"Ài ài, các cậu có phát hiện không, con mèo trắng kia, nó cũng rất chăm chú nghe giảng nha!"
"Hử? Thật luôn kìa! Cái vẻ nghiêm túc thật có chút giống anh đẹp trai bên cạnh! Ah ah ah nó còn đồng thời gật đầu với anh đẹp trai kìa!"
"Quao, hiểu ý nhau như thế? Tự dưng lại có cảm giác giống cha con! Tiểu ca đội mũ kia cũng quá hạnh phúc rồi, trong lòng có mèo, bên cạnh có anh đẹp trai!"
"Cậu nói xem hai người đó có giống một đôi không?"
"Hình như có chút giống, ánh mắt của anh đẹp trai kia ngoài nhìn vào điện thoại thì toàn đặt trên người tiểu ca đội mũ.........."
"He he, giống như hai vị trưởng bối dắt nhóc con nhà mình ra ngoài...."
"Mèo mập nhỏ kia thật manh, lắng nghe nghiêm túc giống như có thể tùy lúc mà lôi ra giấy vở bút viết gì đó!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!