Chương 31: (Vô Đề)

Mộc Tử Dịch không để ý câu cú mình dùng, cũng hoàn toàn không ngờ Cố Cảnh lúc này lo lắng chạy tới là vì nhận được cái tin nhắn không rõ ràng của mình, sau đó còn quan tâm cậu.

Cậu thấy Cố Cảnh không nói lời nào, cả người lạnh lùng đứng ở cửa, như thể cùng nơi đây không có chút nào liên quan. Trong lòng không rõ nguyên do mà có chút khó chịu, cậu vẫn là thích nhìn thấy bộ dạng vị "Lão tiên sinh" này thất thố, ít nhất bộ dạng đó mới không làm cho người ta có cảm giác xa cách.

Cậu cầm hộp gỗ lên, đưa sang Cố Cảnh, nói: "Qua giúp tôi xem xem, cái này là thứ gì?"

Cố Cảnh thu lại tâm tình hoang mang, hai ba bước đi tới bên cạnh Mộc Tử Dịch, ngay lúc cúi đầu lại đụng phải ánh mắt dữ dằn của mèo mập nhỏ. Trong lòng anh có chút ngạc nhiên, rõ ràng hai lần gặp trước nhóc con này còn khá kiêng kị thậm chí có phần sợ anh, vậy làm sao bây giờ lá gan càng ngày càng lớn, quả thực có thể so với cái thân hình tròn vo mập mạp của nó luôn?

Nhân lúc Mộc Tử Dịch không chú ý, Cố Cảnh khẽ nhướng mày với mèo mập nhỏ một cái, ý tứ khiêu khích rất rõ ràng.

Mèo mập nhỏ nhất thời "Meo ngao" một tiếng, hung hăng mà hướng về phía Cố Cảnh la lên. Hai chân trước còn rục rà rục rịch, hận không thể nhào lên cào tên âm sai đáng ghét này, nhìn xem anh ta còn mặt mũi thông đồng chủ nhân nhà nó không!

Thấy nhóc con trong lòng không an phận, Mộc Tử Dịch nhìn cũng không nhìn nó, lấy tay vỗ vỗ cái mông nó, thuận miệng nói: "Đừng nghịch!"

"Meo u...." Mèo mập nhỏ ủy khuất mà cọ cọ vào ngực chủ nó. Đánh không lại âm sai đáng ghét kia thì thôi đi, người ta chủ động khiêu khích nó, chủ nhân còn không giúp nó.... Ủy khuất, làm sao mà sống qua ngày đây!

Thấy mèo ngốc ăn quả đắng, lại nghe thấy câu "đừng nghịch" của Mộc Tử Dịch, Cố Cảnh nhịn không được khẽ cười. Không tiếp tục trêu nó nữa, Cố Cảnh biết rõ nếu anh và mèo mập nhỏ này có xung đột, Mộc Tử Dịch khẳng định sẽ đứng về phía mèo ngốc.

Anh thấy đủ rồi nên thôi, thần sắc cũng trở nên nghiêm túc lại, nhận lấy cái hộp gỗ ước lượng rồi nói: "Thủ pháp của Mao Sơn, nguyên bản là trận định hồn dưỡng phách, nhưng trận này bị động tay động chân qua. Tà trận khắc trên này, chính là mượn một chất dinh dưỡng đặc thù, có thể làm cho quỷ vật nhốt bên trong bị chế thành con rối hoặc hung khí."

Mộc Tử Dịch vừa nghe liền hiểu, nhìn Đình Tử, một chút cũng không ôn nhu nói: "Có thể nói cho tôi biết ngày sinh cùng bát tự của cô không?"

Đình Tử nhỏ giọng đáp: "Tôi không biết, tôi chỉ biết ngày sinh theo dương lịch, hơn nữa thời gian cụ thể cũng không rõ."

"Không cần hỏi," Cố Cảnh tiện tay đậy nắp hộp lại, nhàn nhạt nói: "Ngày mười bốn tháng bảy âm lịch, âm nữ được sinh ra vào ngày quỷ môn đại khai. Máu của cô ấy, chính là thứ nuôi dưỡng tốt nhất, có thể làm cho quỷ hồn trong thời gian ngắn bùng phát sức mạnh, đồng thời thần trí cũng từ từ mất đi. Cuối cùng hoặc là biến thành lệ quỷ khát máu hoặc là con rối bị người ta điều khiển."

Ánh mắt của anh lạnh lùng quét qua nữ sinh tái nhợt đầy mặt không dám tin kia, lại đem ánh mắt lưu lại trên người nữ quỷ trên mặt đất, lạnh giọng nói với Mộc Tử Dịch: "Nhìn đã thấy thần trí gần như không còn, cậu hà tất phải lãng phí sức lực? Phải biết rằng loại quỷ vật chỉ có thể hại người như thế này, cậu có trực tiếp làm cho bà ấy hồn phi phách tán, địa phủ cũng không truy cứu."

Còn chưa đợi Mộc Tử Dịch nói gì, Đình Tử ở bên kia đã gấp gáp nhào qua, che trước mặt quỷ hồn, nước mắt ròng ròng khóc: "Đừng tổn thương mẹ tôi, bà ấy biến thành như vầy đều do tôi hại, đều là lỗi của tôi!"

"Bà ấy cái gì cũng không biết.... Hu hu... Bà ấy ban đầu muốn đi đầu thai, là tôi ngăn cản, tôi không cho bà ấy đi. Tôi..... là tôi sai......."

Có thể là do nhìn thấy Cố Cảnh quá mức lạnh lùng, cô ta vừa khóc vừa nhìn Mộc Tử Dịch: "Cậu rõ ràng đã đáp ứng tôi, sẽ không tổn hại bà ấy...."

Lý Hiện An lúc này cũng chạy qua, đỡ lấy cô ta, lại dùng ánh mắt mong đợi nhìn Mộc Tử Dịch. Cô không quen vị tiên sinh kia, nhưng cảm giác vị tiên sinh đó có thể so với Mộc Tử Dịch còn lợi hại hơn, đồng thời cũng rất khó dây vào. Do đó, cô chỉ dám gửi hy vọng vào Dịch lão sư.

Dù sao nữ quỷ kia cũng là mẹ của bạn cô, là người dì bao nhiêu năm qua của cô. Mà dì khi còn sống, lúc cô qua chơi còn hay được dì giữ lại ăn cơm. Mỗi lần dì đều rất nhiệt tình, còn chuyên môn làm món cô thích ăn.

Cô cũng không đành lòng nhìn người dì nhiệt tình ôn nhu như vậy lại bị hồn phi phách tán.....

Mộc Tử Dịch gật gật đầu: "Tôi đã đáp ứng, cho nên tôi sẽ tận lực." Cậu nhìn về phía Cố Cảnh, nói: "Bà ấy như vầy, anh cảm thấy cần bao lâu mới có thể tiêu trừ hết lệ khí, làm cho thần trí khôi phục một chút?"

Cố Cảnh khẽ nhíu mày: "Khôi phục thì khả năng không lớn, nhiều nhất cũng chỉ là tẩy đi lệ khí cùng thần trí, làm cho bà ấy trở thành một quỷ hồn không có ký ức."

"Nếu làm như vậy, đợi đến khi bà ấy tỉnh táo liền giống như tờ giấy trắng, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không nhớ."

Đình Tử lập tức xụi lơ trên mặt đất, quay lại nhìn mẹ mình, hạ giọng nói: "Bà ấy, sẽ không nhớ ra tôi?"

Mộc Tử Dịch tinh thần có chút không đúng, nhìn Cố Cảnh: "Không còn cách nào khác sao?"

Cố Cảnh lắc lắc đầu, về mặt lý thuyết thì không có. Nhưng lúc trước cũng đã có một trường hợp ngoại lệ....

Trong ký ức, hơn mười năm trước, anh gặp được một đứa nhỏ ở địa phủ. Nhóc con cứ luôn đi tìm mẹ của nó, nói mẹ nó vừa mới qua đời. Nó đuổi theo hồn phách của mẹ cùng âm sai, không cẩn thận vào luôn địa phủ.

Đứa nhỏ kia sau đó tìm được mẹ mình, nhưng mẹ nó mới qua đời, hồn phách vẫn còn ở trong trạng thái mơ hồ, vốn dĩ là qua bảy ngày mới nhớ lại được chuyện của mình lúc còn sống. Nhưng thời điểm bà ấy nhìn thấy con mình bị thương, hồn phách liền nhớ lại con mình, hơn nữa còn cố gắng bảo vệ đứa nhỏ.

Cố Cảnh đã không nhớ rõ tướng mạo của hai mẹ con đó, cái anh còn nhớ, chỉ là ánh mắt không nỡ của người mẹ cùng ánh mắt hung hăng như sói con của cậu bé.

Ngay lúc anh đang nghĩ đến mức nhập thần, lại nghe thấy một giọng nói yếu ớt, đứt quãng vang lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!