Mộc Tử Dịch gửi tin nhắn xong, đợi một chỗ cũng không thấy Cố Cảnh trả lời. Cậu nghĩ nghĩ, liền biết vị âm sai đại nhân mang vỏ bọc người sống kia khẳng định là đang tuân thủ quy luật mà lái xe, không tiện coi điện thoại.
Cậu nhún nhún vai, làm ra bộ dạng như chưa hề phát hiện ra nữ quỷ, quay người nhìn Đình Tử đang bị Lý Hiện An lôi kéo nói chuyện.
Đình Tử lớn lên cũng coi như thanh tú, chỉ đáng tiếc hình tượng lúc này không dễ coi cho lắm. Mái tóc bết rối như tơ vò, sắc mặt trắng nhợt, hốc mắt hãm sâu, bọng mắt đen dày. Môi cũng tái nhợt, tay chân gầy yếu, giống như bộ dạng người bệnh nặng.
Tinh thần của cô ta dường như cũng không tốt, lúc Lý Hiện An nói chuyện với cô, cô ta luôn chậm mất nửa nhịp mới phản ứng lại. Bất quá trong đôi mắt kia lại tràn đầy lo lắng cho Lý Hiện An cùng với sự tức giận đối với tra nam trong miệng bạn mình.
Trong lòng Mộc Tư Dịch cũng coi như có chút an ủi, cũng may còn có chút nhân tính, chưa có triệt để điên cuồng.
"Hắn ta sao có thể như vậy!" Âm thanh Đình Tử lạnh lẽo, mang theo đau lòng cùng bất bình, "Rõ ràng chuyện cưới hỏi cũng đã bàn đến, làm sao có thể đối với cậu như vậy!"
"Đúng không, tớ xém chút tức chết, nếu không phải do Dịch... nếu không có Tiểu Dịch, tớ đã sớm ôm bình gas cùng hắn đồng quy vu tận rồi!" Mắt Lý Hiện An đỏ lên, như đang phải chịu nỗi uất ức đến tận trời.
Thật ra, cô cảm thấy mình cũng ủy khuất lắm, tự nhéo đùi mình cái gì chứ, đau quá trời ơi QWQ!
Mộc Tử Dịch cảm thấy cậu cũng rất ủy khuất, một là nữ sinh, một là nữ quỷ, nhìn cũng không phải đều là dạng hung ác cùng cực, không cừu không oán cậu cũng không tiện mà trực tiếp đánh một trận. Vậy thì vấn đề hiện tại là, cậu làm sao đối phó hai mẹ con này đây?
Sớm biết vầy đã không tới rồi, có chút phiền.
Ngay lúc Mộc Tử Dịch tính toán bây giờ nói lời từ biệt có còn kịp hay không, liền thấy nữ quỷ đứng bên bàn động thủ rồi.
Bà ấy chậm rãi bay tới bên người Lý Hiện An, ngón tay trắng bệch yếu ớt đang nhích từng chút một tới cổ của cô.
Lý Hiện An chỉ cảm thấy một hơi lạnh bức người phía sau, cô liền vội vã quay đầu lại, nhưng chỉ nhìn thấy được Mộc Tử Dịch. Cũng ngay lúc đó, cô cảm giác bàn tay đang được Đình Tử nắm lấy chợt đau đớn, ngay giây sau đã bị kéo lên.
Cô lảo đảo hai bước, sau khi đứng vững liền thắc mắc nhìn người bạn kéo cô từ ghế sofa lên: "Cậu làm sao vậy, Đình Tử?"
Trên mặt Đình Tử hiện ra vẻ kinh hoàng, cô ta vừa vội vàng kéo Lý Hiện An về phía cửa, vừa nói: "Đi, cậu đi ngay cho tôi! Sau này đừng tới nhà tôi nữa, nhà tôi không hoan nghênh cậu! Mang bạn trai cùng mèo của anh ta nhanh biến đi, sau này không cho tới nhà tôi nữa!"
Lý Hiện An giãy dụa, không muốn đi, không hiểu mà nói: "Cậu làm cái gì ah! Vừa nãy còn cùng tớ mắng tra nam kia, làm sao đã thay đổi rồi.... Cậu điên rồi sao? Đình Tử, cậu...."
"Câm miệng!" Đình Tử đem Lý Hiện An kéo tới cửa, sắc mặt dữ tợn chỉ chỉ cô, còn chỉ vào Mộc Tử Dịch, giận dữ hét: "Đều cút ra ngoài cho tôi!"
Lý Hiện An lúc này cũng đã cảm thấy có chỗ nào không đúng, mắt đỏ lên nhìn Mộc Tử Dịch cầu cứu.
Mộc Tử Dịch chỉ thở dài một hơi, đứng lên cười nói với Đình Tử: "Cô yên tâm, mẹ cô không làm hại được An An."
Đình Tử nghe thấy lời này, đồng tử trong nháy mắt co lại, khẩn trương nói: "Anh, anh nói bậy cái gì, cút ra ngoài!"
Mộc Tử Dịch lắc lắc đầu, nhìn nữ quỷ thần sắc vặn vẹo phiêu dạt sau lưng Đình Tử, than thở: "Mẹ cô, bà ấy sắp triệt để mất đi thần trí rồi. Bà ấy rất nhanh sẽ biến thành lệ quỷ, tới lúc đó, e rằng bà ấy sẽ không chỉ tổn thương được người khác, còn có thể không khống chế được mà tổn thương cô."
Sắc mặt Đình Tử trắng bệch, đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía sau. Chỉ thấy nữ quỷ đang bay sau lưng cô ta, mặt mũi vặn vẹo, một tay đang chậm rãi hướng đến cô. Trên ngón tay trắng ởn kia là móng vuốt sắc nhọn, dưới ánh nến trôi nổi lại càng hiện ra vài tia nguy hiểm.
Động tác của nữ quỷ rất chậm, vẻ mặt rúm ró, trong đồng tử ngập tràn nét giãy dụa, như thể ngay vào lúc này bà ta đang cố gắng khống chế sự khát máu của bản thân.
Nhìn thấy cái tay đang càng ngày càng đến gần mình, cùng với gương mặt quỷ hoàn toàn khác với vẻ ôn nhu trong ấn tượng, Đình Tử nhịn không được khẽ run rẩy, cắn chặt răng cũng không ngăn được tiếng lạch cạch vang lên.
Mẹ cô, không giống như vầy. Hơn một tháng nay, linh hồn của bà ban đầu từ hình dáng ôn nhu đã dần trở nên tối tăm, lại càng trở nên âm trầm. Mắt của bà, ban đầu còn thanh tỉnh, dần dần biến thành chỉ còn lại đồng tử đen mà không còn tròng trắng như bây giờ.
Mẹ càng ngày càng không thích nói chuyện, cô biết chứ. Hành vi của mẹ càng ngày càng kỳ quái, cô cũng biết. Nhưng như vậy thì đã làm sao, cô chỉ muốn mẹ ở bên cạnh cô.
Nhưng hôm nay, nữ quỷ đang hướng tay về phía con gái mình, thật sự là mẹ cô sao?
Viền mắt cô ta đỏ lên, âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở mà kêu: "Mẹ...."
Cái tay quỷ kia, dừng lại ngay khi cách cổ cô một ngón tay.
Mèo mập nhỏ trong lòng Lý Hiện An có chút nóng ruột, từ trong lòng nàng nhảy ra, nhào vào lòng Mộc Tử Dịch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!