Chương 29: (Vô Đề)

Mộc Tử Dịch thoải mái mà mời Cố lão tiên sinh ra ngoài ăn cơm, còn nhàn nhã gửi cho anh ta vị trí của mình.

Hy vọng Cố lão tiên sinh lần này vẫn như lần trước không mang tiền mặt, tốt nhất cái thẻ đen kia cũng không đem theo. Lần này nếu lại để cậu mời, vậy thì lần sau cậu vẫn còn có thể dùng cớ này để hẹn Cố lão tiên sinh ra ngoài.

Cố Cảnh cũng là một quỷ hồn khá lãnh đạm, người hoặc quỷ như vậy cậu cũng đã từng tiếp xúc qua. Bình thường đối với người xung quanh đều lạnh lạnh nhạt nhạt, nhưng một khi phải lòng ai, liền dễ dàng đem hết tim hết phổi ra đối tốt với người ta.

Mộc Tử Dịch không muốn tim phổi của đối phương, cậu chỉ thuần túy muốn kết bạn với người này. Thứ nhất là dáng vẻ anh ta hợp mắt cậu, thứ hai cũng là cảm thấy đối phương khá thú vị, thứ ba, cậu thấy nếu có thể kết thành bằng hữu với Cố Cảnh, vậy nhất định chính là loại bạn bè có thể tín nhiệm lẫn nhau, giao phó sinh tử.

Hữu tình lúc ban đầu này, ai cũng phải bắt đầu từ một phía trước.

Thấy tin nhắn Cố Cảnh trả lời nói sẽ qua đón cậu, Mộc Tử Dịch cười cười. Cậu gỡ khẩu trang xuống, kéo vành mũ càng thấp, ôm mèo chậm rì rì đi về phía cổng của tiểu khu. Tiểu khu này tương đối cũ, taxi đi ngang qua bên ngoài rất ít, trạm xe bus cũng cách khá xa. Trời nóng, cậu không muốn đi xa như vậy, lại tình nguyện ngồi bên ngoài, đợi Cố Cảnh qua đón.

Chẳng qua không đợi cậu ra khỏi cửa lớn, đã nghe thấy ở phía xa xa có người đang kêu cậu, nghe giọng giống nữ sinh tên Lý Hiện An kia.

"Dịch lão sư..... Dịch lão sư, đợi một chút!"

Mộc Tử Dịch cước bộ không khỏi tăng nhanh, nhưng đã không kịp, Lý Hiện An vẫn đuổi kịp, chặn đường cậu.

Lý Hiện An thở hổn hển: "Dịch lão sư...."

Mộc Tử Dịch quyết đoán nói: "Tôi không phải."

Lý Hiện An cũng quyết đoán kêu: "Nhóc mập!"

"Meo!" Mèo mập nhỏ hung hăng kêu một tiếng, cô mới mập, cả nhà cô đều mập!

Mộc Tử Dịch: "......." Mèo ngốc này, càng ngày càng phát triển lùi là sao! Người ta kêu một tiếng ngươi đã đáp, này còn thật cmn không phải làm ta rớt đài sao!

Lý Hiện An nở nụ cười, nói với Mộc Tử Dịch bị mèo ngốc nhà mình làm mất mặt: "Dịch lão sư, bé ngoan, xin chào."

Mộc Tử Dịch vô tình kéo thấp vành mũ hơn, làm như không có gì nói: "Xin chào, có chuyện gì không?"

Lý Hiện An lúc này mới hiểu, hóa ra nam sinh đẹp trai trước mắt này, không chỉ lúc livestream mới có thể mặt dày như vậy. Giống như bây giờ nè, vừa bị tát vào mặt, cậu vẫn có thể làm ra bộ dáng như không có chuyện gì xảy ra. Thật là.... quá đáng yêu luôn!

Nhưng mà, cô chặn Mộc Tử Dịch, thật sự là do có chuyện.

"Dịch lão sư, một người bạn của tôi gần đây gặp phải không ít chuyện kỳ quái, có liên quan đến vấn đề tâm linh. Tôi muốn hỏi thử cậu có thể giúp cô ta một chút không?" Lý Hiện An nói, "Nếu như có thể, tôi sẽ trả thù lao cho cậu."

Mộc Tử Dịch kỳ quái nói: "Cô tại sao lại cảm thấy tôi có thể giúp cô ta? Tôi chỉ là một người bình thường thôi..."

Khóe miệng Lý Hiện An khẽ giật giật, một người bình thường mà có thể áp chế quỷ trong chương trình phát sóng trực tiếp, đi tảo mộ cũng có thể tùy tiện gặp quỷ, còn giao lưu với quỷ? Ha, ha ha!

"Dịch lão sư, xin cậu đó. Cô ta cũng ở tiểu khu này, nhưng ở tòa khác. Xin cậu giúp cô ta một chút. Cô ta trước tới giờ vẫn là người rất tốt, nhưng bây giờ.... cậu coi như làm chút việc thiện tích đức, nếu có thể giải quyết việc này, tôi tặng cậu mười vạn tiền thù lao!"

Mười vạn, đã là số tiền lớn nhất mà trước mắt cô có thể lấy ra, còn về của hồi môn ông để lại cho cô, cô vẫn chưa đụng vào, không biết là bao nhiêu. Vạn nhất ông cô để lại không phải là tiền mặt hoặc là tiền mặt nhưng đã bị mối mọt gặm mất thì sao! Do đó, Lý Hiện An chỉ dám nói ra con số hiện giờ mình có.

Mộc Tử Dịch cũng không thiếu mười vạn, nhưng cuối cùng cậu vẫn đáp ứng. Cố Cảnh có nói, anh ta còn khoảng nửa tiếng nữa mới tới nơi, cậu liền thuận theo đi xem thế nào. Không lãng phí thời gian, còn là hành thiện tích đức, lại có thể kiếm thêm chút tiền mua giá trèo cho mèo, rất tốt mà.

Lý Hiện An cảm kích cậu như thế nào tạm thời không nhắc tới, Mộc Tử Dịch cùng cô đi đến một toàn nhà cũ khác cách đó không xa, vừa hay cửa sắt tòa này đã hư, hai người liền trực tiếp đi vào. Chỉ là sau khi vào, Mộc Tử Dịch liền cảm thấy không ổn.

Trong tòa nhà này, trên khắp hành lang đều có âm khí dù ít hay nhiều, mà càng đi lên phía trên lại càng nặng. Mức độ của âm khí này, đã nhiều hơn mức có thể ảnh hưởng đến người dân ở trong tòa nhà này rồi. Nhẹ thì thân thể nặng nề khó thở, nặng thì sinh bệnh nhưng mãi không khỏi.

Cậu theo Lý Hiện An lên trên, nghe cô nhỏ giọng kể lại sự tình.

"Ba của bạn tôi mất sớm, thân thích trong nhà đều không ưa cô ấy và mẹ cô. Cậu hiểu mà, chính là loại người phong kiến tư tưởng mê tín, cảm thấy mẹ của bạn tôi cùng cô ấy khắc chết ba cô ấy."

"Mẹ của bạn tôi trong lúc nhất thời tức giận liền đoạn tuyệt quan hệ với nhà bên đó, tự mình mang theo con gái sống qua ngày. Vốn dĩ như thế cũng tốt, nhưng năm ngoái mẹ cô ấy đột nhiên sinh bệnh, bệnh rất nặng. Bà ấy không an tâm về con gái mình, liền cố gắng chịu đựng suốt, giấu đến hơn một tháng trước không chịu nổi đã qua đời rồi...."

"Tôi ở cạnh chăm sóc bạn mình, cùng đem mẹ cô ấy đi hỏa táng. Nhưng sau đó, bạn tôi như thế nào cũng không muốn mua mộ phần trong nghĩa trang cho mẹ cô nhập thổ an nghỉ. Hơn nữa, cô ấy còn mang bình tro cốt của mẹ về nhà...."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!