Khách sạn Mộc Tử Dịch ở cũng rất tốt, từ trước đến giờ trên phương diện ăn, mặc, ở cậu sẽ không ủy khuất bản thân.
Sáng sớm ngày hôm sau, cậu liền mang mèo mập nhỏ cùng hành lý đi đến địa chỉ lão quỷ đưa hôm trước.
Trong một tiểu khu cũ nát không hề bắt mắt, ngay chỗ cửa sắt lớn của một toàn nhà trong đó, ngón tay trắng thon dài nhẹ nhàng ấn số 301. Chỉ trong chốc lát, từ trong đường dây điện thoại nội bộ vang lên giọng nữ êm ái: "Xin chào, ai vậy?"
Mộc Tử Dịch: "Xin chào, tôi được Lý Tường lão tiên sinh nhờ đến đây tìm cháu gái Lý Hiện An của ông ấy."
Bên kia im lặng trong chốc lát, sau đó giọng nói êm ái kia lại lớn tiếng nói: "Đồ thần kinh!"
Kèm theo đó là "cạch" một tiếng, điện thoại bị cúp rồi.
Mộc Tử Dịch: "........."
Cậu bình tĩnh mà ấn lại số, sau khi đối phương bắt máy dùng tốc độ cực nhanh nói: "Xin lỗi, tôi không muốn như vầy đâu. Nhưng lão tiên sinh nói nếu cô không tin liền cho tôi nói ra một vài chuyện của cháu gái ông."
Giọng nữ sinh bên kia đã có chút nóng nảy nói: "Tôi là cháu của ông ấy, cậu ngược lại tới nói tôi nghe thử xem!"
Mộc Tử Dịch khẽ cười, vô cùng ôn hòa nói: "Cũng không có gì, ông ấy nói với tôi, trước khi cháu ông lên tiểu học là cùng sống với ông ở dưới quê. Cháu gái ông thích ăn chân giò muối nhất, bốn tuổi đã biết leo cây, năm tuổi còn tè dầm, lúc đi học bị cha mẹ đón trở về sống trong thành phố, ông ta còn cùng theo lên chăm sóc một khoảng thời gian. Năm cháu ông bảy tuổi, không cẩn thận làm vỡ bình hoa trong nhà, là ông giúp cháu mình nhận lỗi...."
Lời của cậu còn chưa nói hết, trong điện thoại đã truyền đến tiếng hét: "Dừng dừng dừng dừng dừng!"
Mộc Tử Dịch vô tội mà chớp mắt mấy cái, nói: "Vậy cô tin tôi chưa?"
"Tôi tin!" Giọng nữ sinh trong điện thoại gấp gáp nói, "Tôi mở cửa, cậu lên đi!"
Cúp điện thoại, cửa cũng theo đó mà mở ra. Mộc Tử Dịch bước vào, dùng thang máy đi lên, chậm rãi lấy từ trong balo ra một cái khẩu trang đeo vào. Bây giờ cậu cũng là một livestreamer không ít fan, phải chú ý hình tượng. Thần côn gì đó.... vạn nhất vị cô nương này là fan của cậu thì sao đây!
Cái này mà bị lộ ra ngoài, sau này lúc cậu livestream lại bị một đoàn người nhờ cậu coi giúp đoán mệnh giải mộng gì đó!
Cậu vẫn muốn là một chủ quán nho nhỏ, ngẫu nhiên nhận mấy nhiệm vụ ủy thác, kiếm thêm chút tiền tài thôi.
Bất quá không để cô nương nhà người ta thấy cậu mang khẩu trang mà trở nên cảnh giác, Mộc Tử Dịch rất cơ trí mà nhỏ giọng thương lượng với mèo mập nhỏ trong lòng: "Bé ngoan, biết lát nữa phải làm thế nào rồi chứ? Cố lấy lòng người lát nữa chúng ta gặp, được không?"
"Meo~" Mèo mập nhỏ đặc biệt hiểu chuyện mà ưỡn ngực, cứ tin tui!
"Ngoan, sau này về mang ngươi đi mua giá trèo cho mèo!" Mộc Tử Dịch xoa xoa đầu nó, mang theo ý cười mà dụ dỗ. Lúc trước cậu không ở trong tiệm bánh bao mà ở trong một tiểu khu. Chỉ sau khi tiếp quản tiệm bánh bao, vì để thuận tiện ra vào, cậu mới chuyển vào trong tiệm. Lúc trước mèo mập nhỏ có một cái giá trèo, bây giờ còn để trong căn phòng bên tiểu khu đó. Mộc Tử Dịch nghĩ sau này còn có thể qua đó ở, liền lười mang về trong tiệm.
Mèo mập nhỏ ngay lập tức nổi lên ý chí chiến đấu, tỏ ra nhất quyết phải hoàn thành nhiệm vụ chủ nhân đặt ra! Giá trèo cho mèo đó hờ hờ hờ....
Khi Mộc Tử Dịch ôm mèo mập nhỏ lên lầu ba, ngoài cửa phòng 301 đã có hai thanh niên một nam một nữ đứng đó. Mộc Tử Dịch gật gật đầu với họ: "Xin chào."
Mèo mập nhỏ cậu ôm trong lòng cũng gật gật đầu, còn đưa một móng lên học theo động tác của mèo chiêu tài.
"Dễ thương quá." Nữ sinh nhịn không được nói, lập tức hồi thần lại, vừa khẩn trương vừa nghiêm túc hỏi: "Người lúc này là cậu sao? Tại sao cậu lại phải đeo khẩu trang?"
"Chính là tôi. Tôi xấu xí, không có mặt mũi gặp người khác nên mới đeo khẩu trang." Đôi mắt hoa đào của Mộc Tử Dịch mang theo ý cười, "Xin lượng thứ."
Nữ sinh: "....." Người có đôi mắt đẹp như vầy, có thể xấu sao?!
Thấy cô ta trầm mặc, Mộc Tử Dịch lại nói: "Lão tiên sinh vẫn còn nói với tôi không ít chuyện liên quan tới cháu của ông ấy, nếu cô là người cháu, tôi có thể tiếp tục kể lại với cô."
Nữ sinh kia nhanh chóng xua tay: "Không không không, tôi tin rồi!" Nói nữa cô liền triệt để mất hết mặt mũi! Người này là ma quỷ hả? Làm sao có thể bóc phốt con gái nhà người ta như vậy QWQ! Hơn nữa bạn trai cô còn đang ở bên cạnh....
Cô hung hăng liếc bạn trai mình đang nhịn cười, cười cái gì mà cười! Ai mà không có quá khứ huy hoàng chứ!
Nữ sinh này cuối cùng vẫn mời Mộc Tử Dịch vào nhà. Mấy chuyện vặt vãnh mà Mộc Tử Dịch nói ra kia, vừa hay là bí mật nhỏ chỉ có cô cùng ông mình biết, ngay cả cha mẹ cô cũng không biết. Hơn nữa mấy ngày gần đây nàng gặp phải vài chuyện linh dị cổ quái, do đó tin Mộc Tử Dịch đến bảy phần.
Mời người này vào cô cũng không sợ gặp phải cảnh dẫn sói vào nhà, thứ nhất là bạn trai cô ở ngay đây rồi, thứ hai, cô tin người có đôi mắt đẹp như vậy, còn dưỡng mèo tốt như vậy, sẽ không phải là người xấu. Chỉ là con mèo này, còn có đôi mắt này, nhìn có chút quen ah.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!