Chương 27: (Vô Đề)

Móng vuốt sắc bén dùng khí thế hùng hổ mà hướng đến mặt, ngay lúc cách gương mặt đẹp đẽ của âm sai kia 1 cm liền dừng lại.

"Mẻo?"

Mèo mập nhỏ đưa móng lên, dùng sức rướn về phía trước, nhưng chính là với không tới gương mặt đáng ghét kia.

Nó nghi hoặc mà kêu một tiếng, ngay cả trong mơ cũng không thể cào âm sai đáng ghét này sao? Nó vừa oan ức vừa tức giận, cuối cùng hung hăng quay đầu lại tìm kiếm nguyên nhân nó không thể thực hiện hành động này.

Chỉ thấy chủ nhân của nó ở đằng sau, một tay cầm điện thoại, tay kia cầm đuôi của nó, mặt không cảm xúc nhìn nó chằm chằm.

Biểu tình hung dữ của mèo mập nhỏ nháy mắt liền biến thành O.O, sau đó lại chuyển sang kiểu oan ức đáng thương buồn bã. Hưm ~ chủ nhân trong giấc mơ của nó vậy mà lại đi che chở cái tên âm sai kia!!!

Anh ta có dễ thương như nó không? Có ngoan bằng nó không? Có lợi hại như nó không? Anh ta có ở bên cạnh chủ nhân có lâu như nó không? Không có! Hoàn toàn không có!

Mèo mập nhỏ lại quay đi, như hung thần ác sát mà vung lên móng vuốt sắc nhọn, muốn cào chết cái tên âm sai dám câu dẫn chủ nhân nó.

Thấy nhóc con này vẫn chưa từ bỏ ý định, Mộc Tử Dịch đen mặt, ném điện thoại lên trên bàn, cái tay nắm đuôi hơi dùng sức, nhóc con kia như lò xo bị kéo về trong lồng ngực cậu.

Chỉ thấy Mộc Tử Dịch một tay giữ nó lại, tay kia giơ lên cao.

"Ba!"

"Meo u~!" Mèo mập nhỏ kêu thảm một tiếng, đau ah! Không phải đang nằm mơ!

Không đợi nó phản ứng lại, cái mông mập mập lại thấy tê rần.

"Meo u~!"

"Ba!"

"Meo ngao ngao...."

...........

Mộc Tử Dịch đánh nhóc con này ba cái liên tiếp, sau đó mới sầm mặt hỏi nó: "Biết sai chưa?"

"Meo...." Mèo mập nhỏ hữu khí vô lực kêu một tiếng, hai chân trước ôm đầu mình, trong đôi mắt mèo to tròn còn hiện ra chút lệ quang.

"Vậy ngươi biết phải làm gì rồi chứ?"

"Meo....." Nhóc con không tình nguyện ngẩng đầu nhìn âm sai đáng ghét kia, móng phải đưa lên bên mặt, ngoắc ngoắc như mèo chiêu tài.

Mộc Tử Dịch giúp nó giải thích với Cố Cảnh: "Nó là đang xin lỗi anh."

Ánh mắt Cố Cảnh hoàn toàn không đặt trên con mèo ngốc kia, mà nhìn thẳng Mộc Tử Dịch, nói: "Tôi biết."

Mộc Tử Dịch có chút ngại: "Xin lỗi, nó giống tôi, lúc mới ngủ dậy tính tình không tốt. Có thể là mới tỉnh dậy thấy anh không quen nên cho anh là kẻ thù. Nó không cố ý đâu, xin lỗi anh."

Cố Cảnh lắc đầu, ánh mắt nhàn nhạt đảo qua nhóc con kia. Thấy nó biểu hiện ngoài mặt vô cùng ủ rũ, kì thực ánh mắt nhìn anh lại lộ ra vẻ không cam tâm. Cố ý hay vô tình, vừa nhìn là biết.

Con mèo ngốc này...... bất quá dựa vào việc nó là mèo Mộc Tử Dịch nuôi, mình sẽ không động tới nó!

Cố Cảnh làm như không có gì mà nói: "Không sao, nó không tổn hại tôi được. Ăn đi, một lát là đồ ăn nguội rồi."

Mộc Tử Dịch áy náy gật đầu, đặc biệt ân cần mà lấy cho anh xiên cánh gà cay. Cố Cảnh nhận lấy, khẽ cười, chầm chậm thưởng thức. Ừm, mùi vị quả thật cũng không tồi, chả trách thanh niên ở nhân giới lại thích mấy cái này. Chỉ là.........

Anh ta hơi chần chừ, ăn ngon thì ăn ngon, nhưng dù sao cũng là đồ ăn vặt. Anh thì không sao, thân thể hỏng thì tạo lại một cái là được. Nhưng Mộc Tử Dịch là thân thể người phàm, sợ là ăn nhiều mấy thứ này sẽ không tốt.

Cố Cảnh cúi đầu, bắt đầu trau chuốt lời nói, có nên khuyên Mộc Tử Dịch ăn ít mấy thứ này một chút không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!