Chu Minh Điền cười khổ, lắc lắc đầu: "Chỉ là chút ấn tượng mơ hồ, cụ thể tôi không nhớ được. Tôi lúc đó, phỏng chừng là say quá lợi hại, hôm ấy vừa quay xong một vai ấn tượng khá sâu, nhân lúc say đến mơ mơ hồ hồ mà nhập vai..."Lý Tùng Tử thổn thức mà thở dài một hơi, phải nói cái nghề diễn viên này không dễ làm. Lúc diễn quá tập trung, bản thân sẽ dễ nhập vai không thoát ra được. Diễn không đủ nhập tâm, lại không chân thực!
Cũng may hắn chỉ định nghĩa bản thân là minh tinh mà không phải diễn viên. Chẳng qua cũng bởi vì vậy, hắn chỉ có thể trong đoàn phim của Chu Minh Điền đi tới đi lui, ngay cả vai nam thứ ba cũng giành không nổi.
Hắn nhìn Chu Minh Điền một cái, nhỏ giọng nói: "Chu ca, anh chuẩn bị làm thế nào?"
Chu Minh Điền cười khổ một tiếng: "Đi nhận lỗi thôi. Người ta không cần phải gạt tôi, hơn nữa tôi cũng có chút ấn tượng về việc đó, chuyện này tám chín phần mười là do tôi có lỗi trước."
Dứt lời, anh ta vỗ vỗ vai Lý Tùng Tử, nhanh chóng bước về phía một người một quỷ cách đó không xa kia.
Lão quỷ vừa thấy anh ta bước qua, liền cực kỳ không vui mà "hừ" một tiếng. Nhưng mà tốt xấu gì cũng không còn hô đánh gọi giết như lúc trước.
Chu Minh Điền vô cùng chân thành nói: "Xin lỗi, lão tiên sinh. Tôi lúc đó uống quá nhiều, đầu óc không tỉnh táo...."
Lão quỷ không nói chuyện, chỉ lạnh lùng "hừ" tiếp.
"Lão tiên sinh, ngài nói xem tôi có thể làm gì cho ngài? Việc này tôi sai rồi, không bù đắp cho ngài, thâm tâm cũng không an ổn!"
Lão quỷ thái độ khẽ chuyển, Chu Minh Điền nhanh chóng nhìn về phía Mộc Tử Dịch.
Chỉ nghe Một Tử Dịch ho một tiếng, vỗ tay lão quỷ, cười nói: "Cơn giận của ngài cũng qua rồi. Anh ta cũng nhận thức được lỗi lầm của bản thân, hơn nữa cũng đã tự kiểm điển, ngài xem có thể bỏ qua cho anh ta không?"
Lão quỷ trong lòng có hơi khổ, tôi làm sao mà dám không bỏ qua!
Ông ta sống mấy chục năm, chết cũng đã được mấy năm, có thể tự nhận mình nhìn người cũng sẽ nhìn chuẩn ba phần. Giống như cậu thanh niên lớn lên đẹp trai tuấn dật này, khẳng định không phải người hiền lành gì!
Đừng nhìn bộ dáng đáng yêu vô hại hiện tại này, nếu ông dám nói một câu không bỏ qua, cái roi kia liền sẽ đánh lại đây!
Tình thế bức bách, hơn nữa lão quỷ cũng tự biết kỳ thực lúc đó Chu Minh Điền say rồi, không tỉnh táo, bởi vậy chỉ đành ủy khuất mà hòa giải.
Mộc Tử Dịch vỗ tay một cái, cười nói: "Được rồi, để ăn mừng mọi người hòa giải, tôi mời mọi người ăn khuya nhé!"
Lão quỷ cười khổ: "Chúng tôi là quỷ hồn, làm sao có thể tùy ý ăn đồ của người sống được! Mấy món đó ah, quá lắm cũng chỉ có thể ngửi chút mùi đồ ăn...."
Mộc Tử Dịch vung tay: "Yên tâm đi, tôi có cách để ngài có thể ăn được."
Lão quỷ bán tín bán nghi nói: "Vậy được, mộ của tôi ở gần đây, cùng đến đó đi."
Ba người một mèo một quỷ liền cứ như vậy mà tới trước mộ của lão quỷ, ngồi thành hàng trên bậc thềm đá hoa cương.
Mộc Tử Dịch lấy trong balo ra nào là cá nhỏ, mì ăn liền, bánh bao, bánh quy, đồ ăn vặt, đồ ăn cho mèo.....
Lấy hết đồ ra, xếp thành một ngọn núi nhỏ trên bia đá trước mộ. Sau đó Mộc Tử Dịch từ trong balo lấy ra một tờ giấy cùng một cây bút máy.
Đầu tiên là vẽ một đồ án phức tạp trên giấy, sau đó lại để cho lão quỷ chọn ra đồ ông ấy muốn ăn, để trên tờ giấy. Sau khi đã sắp xếp xong, Mộc Tử Dịch lấy ra một lá bùa, đặt lên trên tờ giấy và mớ đồ.
Lá bùa vừa mới chạm tới mấy thứ kia đã tự bốc cháy. Ngay sau đó, tờ giấy cùng mấy món đồ cũng cháy theo. Chỉ trong chốc lát, ngọn lửa liền tắt.
Lý Tùng Tử cùng Chu Minh Điền kinh ngạc mà nhìn chỗ đồ ăn rõ ràng vừa bị đốt cháy nhưng lại không chút nào tổn hại kia. Ngoại trừ tờ giấy ban đầu lót ở dưới đất cùng lá bùa đã biến mất không còn tăm hơi, còn lại đều tốt.
Ngược lại, lão quỷ vô cùng mong đợi, khi Mộc Tử Dịch ra hiệu cho ông đi lấy những thứ đó, phát hiện mình quả nhiên cầm được, ông không thể đợi được nữa mà xé mở bao bì, đem đồ ăn bỏ vào trong miệng.
"Ah, thật tốt!" Lão quỷ mắt sáng ngời, còn đâu dáng dấp của đôi mắt đục ngầu kia.
Mộc Tử Dịch cũng cười, mở bao thức ăn cho mèo mập nhỏ ăn, mình thì cầm bịch cá nhỏ vị ngọt cay lên. Lý Tùng Tử cũng không khách khí, đưa cho Chu Minh Điền một gói, chính mình cũng chọn một gói giống vậy rồi từ từ ăn.
"Đúng rồi," Mộc Tử Dịch ôm mèo mập nhỏ, vừa lau móng cho nó vừa hỏi: "Lão tiên sinh, ngài có biết cơ quan dưới địa phủ như thế nào không?"
Lão quỷ gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, đem đồ ăn trong miệng nuốt xuống rồi mới nói: "Lúc tôi vừa mới mất có sống ở dưới đó một lúc, tôi còn từng gặp qua vài vị âm sai đại nhân nữa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!