Khụ, chương này đạt kỉ lục dài gấp 3 lần chương bình thường, tôi lay lắt mãi mới xong T.T
Mộc Tử Dịch vừa quay đầu liền nhìn thấy một ông lão gầy gò đang đứng sau lưng mình.
Ông lão mặc quần đùi áo ba lỗ, phiêu dật giữa không trung. Đôi mắt đục ngầu căm thù nhìn chằm chằm Chu Minh Điền, như hận không thể lóc xương người này ra.
"Quỷ, thật sự có quỷ!" Chu Minh Điền nghẹn họng, thần sắc kinh hoảng, lại cố ép bản thân trấn định lại.
Tình trạng giống anh ta còn có Lý Tùng Tử. Chỉ thấy hắn ôm chặt cách tay Mộc Tử Dịch, quay đầu nhìn khắp nơi, vừa sợ vừa tò mò nói: "Ở đâu ở đâu, sao tôi không nhìn thấy?"
"Cậu muốn xem?" Mộc Tử Dịch kì quái hỏi, tiểu tử này bình thường sợ muốn chết, đây vẫn là lần đầu tiên nghe hắn chủ động muốn thấy quỷ.
Lý Tùng Tử nghe vậy, nhìn qua hướng Chu Minh Điền. Lập tức quay đầu lại, kiên định mà nói: "Xem!"
Mộc Tử Dịch không còn gì để nói, xem ra sức mạnh của tình yêuquả thật vô cùng vĩ đại, vậy mà có thể làm cho một tên quỷ nhát gan chủ động nói muốn nhìn thấy quỷ!
Cẩu độc thân Mộc Tử Dịch trong lòng chậc chậc tán thưởng, đưa tay quẹt nhẹ qua mặt Lý Tùng Tử.
Ngay sau đó, không ngoài ý muốn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết kìm nén của Lý Tùng Tử
"Quỷ ahhhhhhhhhh!!!!"
Mộc Tử Dịch lúc này cảm thấy may mắn, lúc đi vào cậu đã biết trước sẽ có lúc này, liền làm cho bảo vệ ngủ một giấc. Cũng rất may là bên trong nghĩa trang không có giám sát.
Đại khái là Lý Tùng Tử kêu gào quá thảm khốc, Mộc Tử Dịch ghét bỏ, dứt khoát gỡ cái tay đang bám trên người mình ra, dùng sức đẩy hắn về hướng Chu Minh Điền.
Chu Minh Điền theo bản năng đưa tay đỡ, vừa hay đem Lý Tùng Tử ôm vào trong ngực, còn bị đẩy lùi về sau hai bước mới đứng vững.
Cảm xúc sợ hãi bị gián đoạn, anh ta thậm chí còn có tâm tư mà nghĩ, này có tính là Lý Tùng Tử tự dâng mình tới cửa không?
Đem một đống suy nghĩ linh tinh trong đầu vứt bỏ, Chu Minh Điền một tay vỗ vỗ lưng Lý Tùng Tử như xoa dịu, ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ cảm thấy tình cảnh trước mắt vô cùng quỷ dị.
Ở giữa những nấm mộ xếp sát nhau, một ông lão thân hình có chút không thực phiêu lãng giữa không trung, cùng với một thanh niên tuấn dật ôm mèo đứng đối diện, hình thành cục diện đối đầu.
Trong đó, thanh niên ôm mèo bình chân như vại, gò má được ánh trăng mờ ảo chiếu tới tạo nên nét mỹ cảm. Anh ta thậm chí có thể nhìn thấy được khóe môi hơi cong của cậu thanh niên, dễ nhìn nhưng lại lạnh lùng.
Trên vai cậu thanh niên còn có một con mèo xám đen đang ngồi, đuôi của nhóc con còn quấn lên cánh tay cậu, trên bờ vai không rộng rãi như vậy mà lại ngồi với tư thế thẳng tắp, hai mắt mở to nhìn chằm chằm ông lão, sắc bén như thể tùy thời có thể xông lên trước cào cho ông lão kia một cái.
Trái lại vị lão nhân kia, ánh mắt dữ tợn từ đầu đến cuối chỉ hướng về phía Chu Minh Điền, một bộ như thể bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị xông lên ăn tươi nuốt sống anh ta. Nhưng không biết ông ta có phải e dè Mộc Tử Dịch hay không, vẫn chậm chạp không làm gì.
Ánh mắt Chu Minh Điền không khỏi dời tới bàn tay ông lão, nếu là luận về độ to nhỏ, lại rất giống vết bầm trên cánh tay mình.
Mộc Tử Dịch chậm rãi duỗi ra một tay, ông lão kia cảnh giác mà lùi về sau một bước. Ngay giây sau, chỉ thấy mèo trên vai Mộc Tử Dịch nhảy tới, dùng móng bấu trên cánh tay cậu, nhẹ nhàng như thể không có trọng lượng.
Đem mèo mập nhỏ ôm lại vào ngực, Mộc Tử Dịch như có như không vuốt đám lông xù của nó, lơ đễnh hỏi: "Ông là quỷ mộ?"
Hai chữ "quỷ mộ" vừa nói ra, liền thấy ông lão kia lùi về sau hai bước, sau đó hung hăng hướng về Chu Minh Điền mà "phi" một tiếng, lớn tiếng nói: "Không biết xấu hổ!"
Mộc Tử Dịch quay đầu nhìn Chu Minh Điền một cái, lại thấy anh ta vẻ mặt như đang mộng du, tựa hồ đối với ông lão bỗng dưng xuất hiện mắng mỏ mình không tìm được manh mối nào.
"Ông ta chạy rồi!" Âm thanh của Lý Tùng Tử đột nhiên vang lên.
Mộc Tử Dịch quay lại, quả nhiên hoàn toàn không thấy thân ảnh của mộ quỷ đó nữa. Cùng lúc đó, bia đá xung quanh bọn họ bỗng bốc lên từng đóm từng đóm quỷ hỏa, liên tiếp không ngừng.
Từng đóm quỷ hỏa bồng bềnh trong không trung, lại không hề mang lại cho bọn họ ánh sáng, cũng không thể mang lại chút ấm áp nào. Ngược lại, mấy đóm quỷ hỏa kia còn tỏa ra một trận hàn ý, lạnh lẽo đến tận lòng người.
Mộc Tử Dịch không hề để ý mấy đóm quỷ hỏa kia, mà là quay đầu nhìn Lý Tùng Tử trạng thái rõ ràng không được tốt. Lý Tùng Tử bây giờ, cả người đều níu chặt Chu Minh Điền, toàn thân run rẩy, rõ là đang sợ muốn chết rồi. Thế nhưng sống chết cũng không nói một lời, không muốn gây phiền toái cho bọn họ.
Mộc Tử Dịch bất đắc dĩ thở dài một hơi, nói: "Chu tiên sinh, phiền anh mang Tùng Tử ra ngoài trước, đứng tại phòng bảo vệ kia chờ tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!