Chương 23: (Vô Đề)

Đang cùng Lý Tùng Tử oán tới oán lui, Mộc Tử Dịch vô tình ngước mắt một cái, liền thấy vị Chu ảnh để vốn đang chơi đùa cùng mèo kia đang nhìn sang bên này, ánh mắt còn mang theo vài tia đố kị không che giấu được. Thấy cậu nhìn qua, ánh mắt người kia liền thay đổi, trong nháy mắt trở về vẻ bình tĩnh vô hại, tiếp tục cúi đầu đùa mèo.

Mộc Tử Dịch nhìn nhìn, lại quay đầu liếc Lý Tùng Tử không phát hiện ra điều này, nhịn không được mà lộ ra nụ cười đầy hứng thú.

Bọn họ đợi nhân viên phục vụ đưa đồ uống lên xong liền ngồi xuống, chuẩn bị thảo luận.

Mộc Tử Dịch một tay xoa mèo, một tay cầm ly cafe lên thử một ngụm, sau đó mới bình thản hỏi: "Nói đi, tìm tôi làm gì."

Lý Tùng Tử nhìn Chu Minh Điền một cái, sau đó nói: "Tôi gần đây không phải là đang cùng Chu ca quay phim sao, quay cái bộ mà..."

"Nói trọng điểm." Mộc Tử Dịch hạ ly cafe xuống, cậu không muốn nghe Lý Tùng Tử thao thao bất tuyệt, chủ đề không phải là thổi phồng bản thân thì cũng là thổi phồng người đàn ông tương lai của hắn.

"Thật ra là Chu ca, anh ta mấy ngày nay vẫn luôn sốt nhẹ. Đi bệnh viện làm kiểm tra, đều không thể tra được có vấn đề gì."

Mộc Tử Dịch không rõ lắm: "Vậy thì tìm bệnh viện tốt hơn mà kiểm tra, tìm tôi làm gì, tôi lại không biết chữa bệnh."

"Nhưng anh ta trung y hay tây y đều tìm cả rồi, ngay cả đi nước ngoài cũng đã đi, vẫn là cứ không khỏe. Hơn nữa, anh ta còn luôn gặp ác mộng. Buổi tối quay, anh ta còn ý thức không rõ, luôn nói lung ta lung tung, thiếu chút dọa đoàn phim sợ muốn chết!" Lý Tùng Tử rõ ràng có hơi gấp gáp.

Chu Minh Điền lịch sự nói: "Lúc đó tôi xác thực thần trí không rõ, cứ luôn cảm giác có người bên tai tôi nói gì đó. Lúc đó tôi vẫn cảm giác được có người khẽ đánh tay tôi, nhưng sau đó hỏi lại thì không có ai làm hết. Trên tay tôi còn xuất hiện một vết bầm hình bàn tay."

Lúc nói chuyện, Chu Minh Điền đem tay áo vén lên, lộ ra dấu bàn tay không lớn lắm trên cánh tay, xanh xanh tím tím, nhìn khá nghiêm trọng.

Mộc Tử Dịch nhìn một cái, liền cuối đầu múc một muỗng bánh ngọt, đút cho mèo mập nhỏ. Mèo nhà cậu không phải mèo bình thường, ăn mấy thứ này cũng không cần chú ý kỹ. Giống như loại bánh này, cho nó thử một chút vẫn có thể.

Mèo mập nhỏ ăn thử một miếng, vô cùng thích, vì vậy nó lại "meo" một tiếng, há miệng ra.

"Không được, tôi nói này người anh em, cậu xem việc này thế nào?" Chu Minh Điền còn chưa gấp, Lý Tùng Tử đã bắt đầu gấp rồi.

"Còn xem thế nào nữa, là quỷ đánh người đó." Mộc Tử Dịch đầu cũng không ngẩng lên mà nói.

Chu Minh Điền lại nhíu mày nói: "Trên đời này thật sự có quỷ?"

Những gì được dạy từ nhỏ đến lớn nói với anh ta rằng trên đời này vốn không có quỷ. Nhưng chuyện gặp phải lần này quả thực rất khó dùng khoa học để lý giải. Anh ta thậm chí còn đi gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ khoa thần kinh, đều là không có kết quả.

Lý Tùng Tử ở bên cạnh điên cuồng gật đầu khẳng định, Mộc Tử Dịch lại không nói lời nào. Đối với người chưa từng tận mắt thấy qua mà nói, ngươi nói một ngàn một vạn lần đều không có sức thuyết phục bằng việc người ta tận mắt thấy.

Chu Minh Điền nhìn nhìn Lý Tùng Tử, sau đó nhẹ giọng hỏi: "Dịch lão sư, cậu nói xem, chuyện của tôi nên xử lý như thế nào mới tốt?"

Mộc Tử Dịch lúc này mới ngẩng đầu, quan sát kỹ Chu Minh Điền một lượt. Qua một lúc lâu cậu mới nói: "Đơn giản, nhìn mức độ âm khí quấn thân trên người anh, bị quấn lấy hẳn là chuyện phát sinh trong vòng nửa tháng. Anh liền nói xem, nửa tháng này anh đã đi đâu, làm gì?"

Trong vòng nửa tháng.......

Chu Minh Điền cẩn thận nhớ lại, sau đó cười khổ: "Có thể có phương hướng cụ thể một chút không? Tôi gần đây tinh thần luôn hoảng hốt, thực sự nghĩ không ra...."

Mộc Tử Dịch còn chưa nói, liền thấy Lý Tùng Tử đã dùng tốc độ cực nhanh mà nói: "Chính là có hay không trên đường gặp phải người già đang đốt tiền giấy, hoặc là trong thang máy gặp phải người phụ nữ mặc váy đỏ. Còn nữa là có đi qua chỗ nào quỷ dị chưa, ví dụ như tòa nhà ma ám, nghĩa trang...."

"Đợi đã!" Chu Minh Điền nhíu mày, hỏi: "Mấy việc cậu nói này, không phải là do cậu đã từng gặp qua chứ?"

Mộc Tử Dịch yên lặng tiếp lời: "Thật khéo, cậu ấy đều không có gặp qua."

Lý Tùng Tử ngại ngùng cười nói: "Tôi bình thường thích xem phim ma....."

"Đúng, xem xong liền gọi điện thoại cho tôi vừa khóc vừa kể lại nội dung, thật phiền."  Mộc Tử Dịch mặt không biểu tình mà phun tào. "Cho nên sau đó tôi đều đem cậu ấy kéo vào blacklist một khoảng thời gian."

Lý Tùng Tử ngại ngùng nhìn Chu Minh Điền, dưới bàn thì dùng chân đạp mạnh Mộc Tử Dịch, nhưng không ngoài ý muốn mà đạp vào khoảng không. Bất luận là tập kích hay là tấn công chính diện, từ hồi quen biết tới giờ, hắn đều chưa từng thắng nổi.

Mộc Tử Dịch thảnh thơi nói: "Chu tiên sinh, tôi thấy anh cũng không giống người sợ ma, cùng Tùng Tử quan hệ cũng không tồi. Hay là sau này Tùng Tử cậu ấy xem phim ma, lúc sợ hãi liền gọi cho anh được không? Anh không cần trả lời cậu ấy, bắt máy rồi cứ để cậu ấy tự nói, nói xong cậu ấy sẽ không sợ nữa."

"Thật ra trước khi tôi kéo cậu ấy vào blacklist, cũng đã bắt máy cho cậu ấy tự nói rồi. Chỉ là mèo của tôi luôn thích nghịch điện thoại, mỗi lần bắt máy không được bao lâu thì bị nó tắt đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!