Sau khi thống khoái đánh mấy quỷ vật tiện thể giết gà dọa khỉ, Mộc Tử Dịch giao tiệm cho Kỳ Liên Sinh trông coi, mình thì ôm mèo mập về phòng.
Từ lúc tự tay tiếp nhận cửa hàng này, hơn một tháng nay mỗi ngày cậu đều bận rộn chôn chân trong tiệm, sớm đã tích một bụng oán khí. Bây giờ thì tốt rồi, tìm quỷ tài đến quản lý tiệm, cũng đã nhàn tản hơn chút, bắt đầu từ ngày mai lại có thể tương đối tự do rồi.
Tâm tình cậu vô cùng tốt, vừa đi vừa ôn nhu phun tào với mèo mập nhỏ trong lòng: "Quỷ bây giờ thật sự là càng ngày càng không có sức chiến đấu, thực không thú vị gì cả...."
Mèo mập nhỏ ra sức gật đầu: "Meo~" Chủ nhân lợi hại nhất!
Khách trong tiệm lén lút nhìn xung quanh, đợi đến khi vị bao lão bản ôm mèo kia không còn trong tầm mắt mới lại xì xào bàn tán.
"Ài ông nói xem, tiểu bao lão này có lai lịch gì? Mấy quỷ tráng hán hồi nãy tôi có biết, rất hung dữ, cũng coi như có chút năng lực. Vậy mà vẫn bị tiểu bao lão bản treo đánh..."
Một nam quỷ trung niên mang búi tóc tay đeo nhẫn phỉ thúy cười một tiếng, nói: "Này thì có là gì, tôi nhớ lần đầu tôi thấy cậu ấy, cậu ấy chỉ mới có mười hai mười ba tuổi thôi. Cha mẹ cậu ta không ở chung, cậu ta từ nhỏ đã ở với mẹ. Khi mẹ cậu ấy vừa qua đời, có âm sai đến dẫn hồn. Lúc đó cậu nhóc này không cho, cùng âm sai kia đánh một trận, vậy mà lại xém chút cùng âm sai đó đồng quy vu tận...."
"Chậc, tuổi nhỏ mà đã hung như vậy! Sau đó thì sao, như nào nữa?"
"Sau đó á hả, tôi đâu có biết đâu. Chỉ biết nhóc con này bị cha hắn lôi qua bên tiệm đây, kết quả ngốc không được bao lâu liền tự mình chạy tới trường nội trú, qua nhiều năm cũng không trở lại."
"Ha, xem ra hai cha con bao lão bản quan hệ có chút căng thẳng rồi! Bất quá tôi càng muốn biết chính là sau này địa phủ sẽ không làm gì tiểu bao lão bản chứ? Kia chính là nhân viên công tác của địa phủ, không nên đánh ah!"
"Hình như cũng không có làm gì tiểu bao lão bản đâu. Vị âm sai kia chính là cùng tiểu bao lão bản không đánh không quen, sau khi tiểu bao lão bản bị cha cậu ấy kéo tới đây, vị âm sai đại nhân đó còn năm lần bảy lượt chạy tới thăm cậu ấy."
"Ai ông nói như thế, tôi cũng có chút ấn tượng. Nghe đâu tiểu bao lão bản đến bây giờ vẫn thỉnh thoảng nấu vài món ăn cho vị âm sai kia. Vị kia mỗi lần nhận được đều vô cùng cao hứng mà ầm ĩ khắp nơi đây!"
.........
Kỳ Liên Sinh đứng ở chỗ quầy, không có việc gì nên giúp quản trướng tiên sinh mài mực, im lặng mà nghe mấy vị khách kia bát quái về tiểu bao lão bản.
Quản trướng tiên sinh đánh bàn tính lách cách, đột nhiên than thở: "Chưởng quỹ, tiểu bao lão bản nói sẽ cấp vũ khí cho chúng ta, tôi nghĩ cũng tốt thôi. Cho tôi một con dao nhỏ, lão đầu tôi có thể giấu trong tay áo. Tiểu lão bản nói không sai, không thể để mấy đứa vô danh tiểu tốt coi lão bản cùng nhân viên tiệm chúng ta là loại dễ ức hiếp."
Uông đầu bếp đứng trong bếp nghe thấy lời này, cao giọng nói: "Chưởng quỹ, tôi cùng Lý Mặc mỗi người muốn một cái dao phay thật sắc. Về sau nếu nghe thấy ai dám nói xấu tiểu lão bản tiệm chúng ta, lão tử liền làm thịt nó!"
Tăng Học Hữu cười híp mắt, nói: "Tôi thì muốn một cái khay nào lợi hại chút, thứ này tôi dùng tiện tay, vỗ phát nào chuẩn phát đó!"
Triệu tiểu nhị kéo cái khăn trên cổ xuống, bày ra vẻ mặt con nít vô hại mà nói: "Tiểu nhân muốn một cái khăn có thể tùy ý biến to nhỏ, tranh thủ có thể sớm ngày trở nên giống tiểu lão bản dùng cuộn dây kia, vô cùng uy phong!"
Ánh mắt Kỳ Liên Sinh khẽ lóe, nhìn một lượt các vị khách yên lặng như tờ trong tiệm, quay đầu lại khẽ cười nói: "Được thôi."
Mấy việc minh triều ám dũng* trong cửa tiệm, Mộc Tử Dịch đều chẳng hề để ý. Quỷ cũng là người biến thành, luôn có vài con quỷ sau khi chết vẫn luôn giữ tâm lý cường liệt quá mức. Cậu ngược lại không quan tâm người ta sau lưng dị nghị cậu thế nào, chỉ cần không đem mấy chuyện đó nói trước mặt cậu là được rồi.
*Minh triều ám dũng: Chỉ việc bên ngoài thì nhìn yên bình nhưng bên trong lại nhốn nháo bất ổn.
Cậu ôm mèo mập nhỏ về phòng mình, sau khi đổi đồ ngủ thì thoải mái mà nằm xuống giường, lấy điện thoại ra.
Weixin phát ra một đống âm báo, toàn bộ đều là Lý Tùng Tử gửi đến.
"Mộc Tử Dịch ông nội cậu!"
"Lão tử sáng sớm ăn bánh bao! Bây giờ trong đầu đều là nghĩ xem cái bánh bao kia có phải làm từ thịt người không, trên đó có âm hồn nào bám vào hay không!"
"Lão tử vừa quay xong cảnh ban đêm, hơn nửa đêm vừa thấy cậu lên hot search liền lập tức chạy tới quan tâm cậu, cậu lại hồi đáp lão tử như vậy! Lương tâm cậu có đau không?!"
"Ông nội cậu, lão tử hiện tại ngủ một mình trong phòng khách sạn cũng ngủ không nổi!"
.............
Mộc Tử Dịch trả lời bằng giọng điệu vô cùng nhàn tản: "Lương tâm không đau, tôi cũng không có ông nội."
Lý Tùng Tử đáp trả trong giây lát: "Tôi biết, mượn một câu cậu từng nói trước đây
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!