Chương 2: (Vô Đề)

Mộc Tử Dịch nhìn vào điện thoại, một đôi mắt hoa đào hơi đỏ, mang theo chút sương mù, làm cho phòng livestream lần thứ hai bạo phát, ai ai cũng kêu gào cái gì mà mỹ nhân thịnh thế.

Nhưng mà Mộc Tử Dịch đối với điều này cũng không biết. Cậu ta đem mèo mập xách đến trước mặt, lãnh khốc vô tình nói: "Bắt đầu từ bây giờ, không cần biết mưa gió bão bùng hay là có người gọi điện thoại đến, ngươi cũng không được kêu ta!"

"Nếu như lại kêu ta, ta liền...". Thấy bộ dáng mắt ngập sương mù đầy oan ức của mèo mập nhỏ, dù biết nó giả bộ, nhưng trong nháy mắt cậu vẫn mềm lòng.

Cậu buông mèo mập ra, ôm vào trong ngực, dùng bàn tay thon dài ôm lấy, nhẹ nhàng vuốt lông, dùng giọng điệu ôn nhu đến cực điểm nói: "Bé ngoan nghe lời, đợi ta tỉnh rồi sẽ mang ngươi đi siêu thị, mua đồ ăn cho mèo vị mới nhất cho ngươi!"

"Meo~" Còn muốn cá nhỏ nữa!

"Được, mua mua mua!" Mộc Tử Dịch mang theo ý cười nói, vuốt vuốt đầu mèo nhỏ, lại nói: "Hoàng thượng*, có thể để ta ngủ chưa?"

Chỗ này trong truyện dùng từ "đại gia", nhưng mình thích để hoàng thượng cho nó gần gũi với chúng sen Việt ( ・∇・)

Mèo mập nhỏ dùng cái đuôi xám của nó ôm lấy ngón tay chủ nhân, lại dùng đầu cọ cọ lòng bàn tay: "Meo~" Chơi với tui được hông~

Mộc Tử Dịch bất đắc dĩ ngửa mặt lên trời thở dài: "Nhóc mập, lại không cho ta ngủ, ta có thể bị đột tử đó. Đột tử chắc ngươi biết chứ? Chính là đùng một cái ta không còn nữa, chết luôn. Ngươi cũng không có chủ nhân nữa, sau này không có ai mua đồ ăn cho mèo mua cá nhỏ mua đồ chơi cho ngươi nữa. Cũng không có ai mang ngươi đi chơi đi dạo nữa..."

"Meo meo meo~" Mèo nhỏ hoảng sợ đứng lên bằng chân sau, chân trước đặt trên ngực Mộc Tử Dịch, dùng sức đẩy!

Mộc Tử Dịch nhanh chóng thuận thế nằm vật xuống, sờ đầu mèo nhỏ, câu môi khẽ cười: "Nhóc ngoan, tự chiếu cố mình nha!"

"Meo!" Mèo mập nhỏ đứng thẳng dậy, dùng móng vuốt tự vỗ ngực mình, được thôi!

Mộc Tử Dịch lúc này mới yên tâm, chỉ chốc lát liền ngủ say.

Mà trong phòng livestream, lại dậy sóng bình luận.

[Lập tổ đội đến thâu chủ phòng? Qua đây báo danh!]

*thâu: trộm

[Không, đội thâu meo meo có không? Báo danh bên này!]

[Tổ đội thâu cả chủ và mèo có không? Qua đây xếp hàng!]

[Tôi mới tới, xin hỏi thâu chủ phòng phải xếp hàng hay là trực tiếp thâu luôn ah?]

[Người mới tới, lấy số xếp hàng đi]

[Đây mới là chủ phòng mà tôi biết! Cái người có giọng đông bắc kia là ai tôi không quen~]

[Đoán chừng là tính khí lúc ngủ dậy ha ha ha..]

[Đau lòng cho cái người gặp phải quỷ cầu chủ phòng cứu mạng nha 333 Tiểu tử này phải tin tưởng khoa học! Phong kiến mê tín là không thể làm]

[Chủ phòng tối qua đi lêu lổng sao? Này là bộ dạng túng ~ dục quá độ]

[Trong mắt ngậm sương mù thật manh, mỹ nhược thụ!]

[Xong chủ phòng rồi, ngươi đã bị tổ chức hủ thần bí theo dõi hhh]

[A a a tiểu ca ca thật ôn nhu, muốn trở thành con mèo kia ư ư ư]

[Dường như có thể thấy hình ảnh chính mình lúc đối mặt với miêu hoàng thượng ở nhà, đồng cảm với chủ phòng]

[Dáng vẻ tiểu ca ca rất mệt mỏi, cảm thấy cái câu đột tử kia cũng không phải nói đùa. Cậu ta thật sự có vẻ cần được nghỉ ngơi....]

[Mèo nhỏ thật ngoan nha, ngồi một bên trông chủ nó, mặc dù chủ yếu cũng là do đồ ăn hhh]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!