Trong nhà, Cố Cảnh cầm cái máy tính bảng đi tìm Trần thúc đang xem tivi trong phòng khách ở nhà dưới.
Trần thúc hiền lành cười nói: "Đại nhân, có chuyện gì cần phân phó sao?"
Cố Cảnh hơi mím môi, nói: "Muốn nhờ người giúp tôi điều tra một chút, tiệm bánh bao của Mộc Tử Dịch là ở nơi nào."
Trần thúc ngẩn người trong chốc lát mới nói: "Được."
Cố Cảnh lúc này mới chậm rãi quay lên lầu, nghĩ rằng mình còn cần phải tận mắt xem, tự thân đi giúp đỡ một chút. Nếu tới lúc đó thấy cửa hàng của Mộc Tử Dịch quả thật làm ăn không tốt, anh có thể giúp đỡ chút ít.
Mấy cái khác anh không có, nhưng đầu tư thì vẫn có thể đi.
Phía bên kia, sau khi tắt livestream, Mộc Tử Dịch quay người, lạnh giọng nói: "Vẫn chưa tới giờ làm việc, mời ra ngoài."
Sau lưng cậu, là một người đàn ông mặc một thân âu phục màu trắng, sắc mặt cũng trắng bệch không chút huyết sắc. Người đàn ông này ngoại trừ việc từ đầu gối trở xuống là một mảnh hư vô thì nhìn cũng không khác gì người bình thường.
Chỉ thấy người này hơi cúi người, tỏ vẻ xin lỗi mà nói: "Nghe nói ở đây ngài đang chiêu mộ quỷ hồn, tại hạ là đến ứng tuyển."
"Ồ." Mộc Tử Dịch nhàn nhạt nói: "Cương vị gì?"
"Giám đốc." Người đàn ông tự tin nói: "Tại hạ khi còn sống tốt nghiệp ngành quản lý hệ thống ở đại học Hoa Kiều, đã từng công tác ở công ty XX..."
Đợi sau khi người đàn ông tự giới thiệu xong, Mộc Tử Dịch cùng anh ta nói về chuyện quản lí kinh doanh. Qua hơn một tháng học tập và thực tiễn, cậu phát hiện bản thân thật sự không thích hợp làm người quản lí. Mà cậu cũng không chịu được việc cả ngày bị hạn chế ở mỗi một chỗ. Vì vậy, cậu đã sớm nhờ một quỷ sai có chút quen biết hỗ trợ mình tìm quỷ tài (như nhân tài vậy đó), tới giúp mình quản lý những sự vụ liên quan tới âm giới ở tiệm bánh bao.
Thấy người đàn ông này ăn nói mạch lạc rõ ràng, quả thực có năng lực, hơn nữa đối với đãi ngộ cậu đưa ra cũng không dị nghị gì, Mộc Tử Dịch lúc này mới hỏi đến danh tính.
"Kỳ Liên Sinh."
Mộc Tử Dịch duỗi một cánh tay ra: "Mộc Tử Dịch, hợp tác vui vẻ."
Một bàn tay dính máu đưa ra, có chút lạnh lẽo.
"Hợp tác vui vẻ, ông chủ."
Mộc Tử Dịch nhìn vết máu trên tay cùng với vết thương sâu đến mức thấy cả xương trên cổ tay có hơi vẹo kia, nhàn nhạt nói: "Sau này anh là gương mặt của tiệm bánh bao nhà tôi ở âm giới, vẫn là nên chú ý hình tượng một chút."
Kỳ Liên Sinh giật mình một chút, sau đó xoay tay một cái, vết thương cùng máu đã biến mất không dấu vết. Anh ta khẽ cười: "Xin lỗi, sau này sẽ chú ý."
Mộc Tử Dịch lúc này mới gật gật đầu, để cho đối phương đi dạo xung quanh chỗ này, làm quen hoàn cảnh một chút.
Kỳ Liên Sinh muốn giúp đỡ thu dọn bát đũa, nhưng ông chủ nhỏ này không cho, anh ta bèn bay ra ngoài đi xem xét. Đợi đến khi bay xong một vòng quay lại, Mộc Tử Dịch đã ôm mèo nhà mình cùng một cuốn sách. Nhìn thấy anh ta quay lại liền đưa sang.
Kỳ Liên Sinh không nói gì, ngầm hiểu mà tìm cái bàn ngồi xem. Ấn tượng của anh ta đối với ông chủ nhỏ Mộc Tử Dịch này, vô cùng tốt.
Thông minh, lại không nhiều chuyện. Không hỏi quá khứ của anh ta, không hỏi nguyên nhân anh ta chết, không hỏi anh ta vì sao không lựa chọn đi đầu thai. Anh ta cố ý lộ ra vết thương trên cổ tay, cũng không thấy cậu hỏi gì.
Đối với những quỷ hồn còn vương vấn uất ức chuyện quá khứ như anh ta mà nói, điều cần nhất chính là đối phương không hỏi gì cả.
Mộc Tử Dịch lại không biết vị giám đốc mới tới này đã chụp cho cậu cái mũ "thông minh" cùng "không nhiều chuyện". Lúc cùng quỷ quen biết, việc không liên quan đến mình cậu liền không để ý tới chính là nguyên tắc của cậu.
Có vài quỷ hồn trước lúc chết đi đã phải chịu đựng vài chuyện không hay, nếu cậu lại truy vấn, giống như là đem muối xát lên miệng vết thương người ta vậy! Mà có vài quỷ hồn mang theo oán niệm rất dễ bị kích thích đến phát điên đó.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là mấy chuyện quá khứ của quỷ hồn không có liên quan gì đến cậu! Cậu muốn chính là quỷ tài đến giúp cậu quản lý cửa hàng, không phải do chuyện quá khứ của người ta.
Một người một mèo một quỷ bình an vô sự mà ngồi trong tiệm, mỗi người tự lo việc của mình. Thẳng cho đến tận nửa tiếng sau, nhân viên của tiệm bánh bao dành cho âm giới mới lục tục kéo đến, phá tan sự yên tĩnh này.
Hai người làm bếp, hai người phục vụ, một người tiếp tân. Mấy người này là nhân viên kỳ cựu của tiệm do cha Mộc Tử Dịch mời tới, đều là quỷ hồn không muốn đi đầu thai.
Mộc Tử Dịch để bọn họ cùng Kỳ Liên Sinh tự giới thiệu với nhau, mình thì ôm mèo mập nhỏ đọc sách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!