Chương 16: (Vô Đề)

Nhân loại có một ưu điểm, đó chính là theo số đông.

Mấy fan trong phòng livestream vừa thấy có người ra sức đập lễ vật, nhất thời kích động

-- dựa vào cái gì mà người ta có thể tặng còn tụi tui thì không được!

Vì vậy từ cái nhỏ như khinh khí cầu đến cái lớn như xe hơi, lễ vật không cần dùng tiền như ồ ạt tràn vào phòng livestream của Mộc Tử Dịch. Đương nhiên, trong đó nổi bật nhất vẫn là "Lão Tiên Sinh" đập tiền dữ dội nhất kia.

Mộc Tử Dịch nhìn lễ vật cùng bình luận tràn ngập phòng livestream, một mặt mơ hồ, biểu tình có chút ngốc, như thể đối với tình cảnh trước mắt hoàn toàn không hiểu.

Chỉ chốc lát sau, cậu đột nhiên giơ một tay lên, duỗi ra ba ngón tay thon dài, sau đó hạ từng cái từng cái xuống, dùng âm thanh không to lắm nhìn camera nói: "Ba, hai, một."

Chữ "Một" vừa dứt, phòng livestream cũng tắt luôn. Mộc Tử Dịch thở dài, gì chứ....

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, vẫn còn thiếu mấy phút nữa mới được nửa tiếng ah.....

Phía bên kia, Cố Cảnh ngây ngốc nhìn màn hình máy tính bảng, không hiểu tại sao đang tặng lễ vật ngon lành vầy, chủ phòng nói không tặng thì liền không còn nữa.

Anh đợi một chút, mới nhìn thấy Mộc Tử Dịch lại mở phòng livestream. Sau khi nhấn vào phòng, người có nụ cười ấm áp kia liền xuất hiện trong màn hình.

Chỉ nghe thấy cậu ấy lười lười nói: "Thật sự không phải tôi đóng lại đâu, mọi người có thấy tay tôi cử động hông? Không có đi. Mọi người khỏi tặng lễ vật nữa nha, không là nó lag."

Phòng livestream mới mở lại vẫn còn chưa tắt bình luận, vì vậy Cố Cảnh liền nhìn thấy, còn bị đập cho mấy cái nồi*

*đập nồi: bị đổ tội lên đầu 

[Báo cáo chủ phòng, là "Lão Tiên Sinh" động thủ trước!]

[Chủ phòng chủ phòng, là "Lão Tiên Sinh" tặng quà cho cậu trước!]

[Chủ phòng chủ phòng, tôi vô tội, là "Lão Tiên Sinh" kéo mọi người cùng tặng]

[............]

Cố Cảnh choáng váng, hóa ra là anh tặng lễ vật tặng quá nhiều, làm cho phòng livestream của Mộc Tử Dịch lag luôn?!

Cái app này của nhân giới, sao mà yếu đuối quá vậy?

Mộc Tử Dịch "chậc chậc" hai tiếng, đôi môi đẹp đẽ hơi cong lên, lúm đồng tiền như ẩn như  hiện: "Mọi người á, một chút cũng không biết kính già yêu trẻ nha! Lão Tiên Sinh, đừng để ý ha! Lễ vật vẫn là có thể tặng, nhưng mà đừng tặng quá nhiều lần. Cảm ơn ngài...."

Nhìn thấy người kia có chút bất đắc dĩ nhưng lại mang theo nụ cười ngọt ngào, gương mặt không biểu cảm của Cố Cảnh cũng bất tri bất giác hòa hoãn hơn nhiều, khóe môi cũng hơi cong lên một chút.

Nhưng một giây sau, anh nhìn thấy trong màn hình Mộc Tử Dịch ôm lấy con mèo đen xám ngốc manh kia, nhẹ nhàng xoa đầu nó, dùng âm thanh vô cùng ôn nhu mà nói với nó: "Bé ngoan, lát nữa lấy lễ vật mọi người tặng mua cá cho ngươi, ha!"

"Meo u~" Mèo mập nhỏ dùng cái đầu tròn vo của nó vui vẻ cọ cọ lòng bàn tay Mộc Tử Dịch.

Khóe môi hơi cong lên của Cố Cảnh bình thường trở lại, thậm chí còn hơi xụ xuống.

Nghĩ nghĩ, anh vẫn phát đi một cái bình luận.

[Lão Tiên Sinh: Đừng tiêu tiền quá nhiều, dành dụm mua nhà mua xe lấy vợ.]

Nhìn thấy cái bình luận này, Mộc Tử Dịch nhịn không được cười rộ lên, mắt cong cong ngoan ngoãn nói: "Được, nghe lời ngài!"

[Ah ah ah chủ phòng thật ngoan nha!]

[Chủ phòng là cái đại móng heo 333] Ý là Mộc Tử Dịch giả bộ lừa người 

[Lão Tiên Sinh hình như là nghiêm túc đó...]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!