Chương 14: (Vô Đề)

Mèo mập nhỏ đen xám lông xù đang đặt mông ngồi trên sàn nhà, đầu dựa vào tường, hai tay trước rũ xuống. Cái tư thế này, nó duy trì những mấy phút, như một bức tượng, thể hiện mình là một con mèo tâm tình đã rơi xuống đáy vực.

Mộc Tử Dịch thấy nó bộ dạng này liền bực bội: "Ngươi đào cho ta cái hố to như vậy, đánh có hai cái còn dám làm cho ta cảm thấy tội lỗi sao?"

Nhóc con không có phản ứng gì, quyết tâm yếu thế cos bức tượng đến cùng. Mộc Tử Dịch "chậc" một tiếng, nghĩ thầm nhóc con này thật là bị chính mình chiều hư rồi! Rõ ràng  mình đánh là chỗ nhiều thịt nhất ở mông nó, hơn nữa đánh nó hai cái, ba phần lực còn không xuất ra! Chứ không thì nó bây giờ căn bản không thể dùng cái mông mà ngồi kiểu như kia!

Thực sự là..... mèo ảnh đế!

Trong lòng không ngừng phun tào, Mộc Tử Dịch đi qua căn phòng nhỏ kế bên cạnh phòng ngủ, một lát sau cầm về một vài thứ.

Đặt một chai sữa dê cùng một cái bình trước mặt mèo mập nhỏ, sau đó cậu quay lại ngồi trên ghế sofa chầm chậm gặm cá.

Mèo mập nhỏ nhìn chằm chằm bình sữa dê trước mặt, nhịn không được mà nuốt nước miếng. Ngẩng đầu lên nhìn chủ nhân nó một cái, thấy cậu đang cầm điện thoại, có vẻ như không rảnh để quan tâm đến nó. Vì vậy nhóc con dùng một chân trước cố định bình sữa dê, một chân khác để lên trên nắp bình, xòe móng vuốt sắc nhọn ra. Chỉ thấy nó thuần thục mà xoay nắp bình theo ngược chiều kim đồng hồ, dễ dàng mở ra.

Sau đó nó lại dùng hai chân trước mở ra bình sữa nhỏ, giương móng nâng bình sữa dê đổ đầy vào trong, rồi vặn lại. Từ đầu tới cuối đều thực hiện vô cùng trôi chảy, như thể nó đã làm cả trăm ngàn lần trước đó. Nếu như bị cư dân mạng nhìn thấy, e rằng lại bị hoài nghi là mèo thành tinh rồi.

Lúc Mộc Tử Dịch liếc qua, liền thấy cái bộ dáng ủ rũ ngồi dựa vào tường của nhóc con lúc trước, chỉ khác là lúc này hai chân trước của nó đang ôm bình sữa, đang uống say sưa.

Mộc Tử Dịch bĩu môi, hừ một tiếng: "Mèo ảnh đế!"

"Meo!" mèo mập nhỏ tranh thủ kháng nghị, mèo cái gì chủ cái gì, nó đều học từ chủ nó mà ra đó!

Mộc Tử Dịch không để ý nó, gặm cá lướt điện thoại, có hơi khổ não. Vừa mới nãy, người từ web livestream vừa liên hệ cậu, nói hy vọng ngày mai cậu livestream thời gian dài hơn một chút, đổi hình thức, tốt nhất có thể lộ mặt. Tương ứng thì bên web cũng sẽ nâng đãi ngộ lên cho cậu.

Đãi ngộ thì Mộc Tử Dịch cũng không quá coi trọng. Mục đích ban đầu cậu livestream là để ghi lại cuộc sống, từ đó tới giờ chưa bao giờ là vì tiền. Chỉ là sau khi bên web tới tìm cậu, cậu nghĩ thuận tiện kiếm thêm chút cũng tốt, liền thuận tay kí cái hợp đồng cũng khá thoải mái. Một tuần livestream hai lần trở lên, thời gian tối thiểu là ba mươi phút, không giới hạn thời gian tối đa.

Dù sao hợp đồng cũng đã ký rồi, không có việc gì thì cậu cũng không muốn vi phạm hợp đồng. Vì vậy livestream ngày mai cậu vẫn phải làm. Còn về vấn đề lộ mặt hay không, cậu nghĩ chắc cũng không có gì, dù sao mặt của cậu cũng đã sớm bị lộ rồi.

Hiện tại chính là không biết, ngày mai lúc livestream sẽ là cái quang cảnh gì đây......

Cậu, có thể hold nổi không?

Ngay thời khác cậu đang đăm chiêu suy nghĩ, cá trong tay đột nhiên bị chặn lại. Cậu quay đầu nhìn chằm chằm mèo mập nhỏ cướp cá trong tay mình, còn nhảy lên cái bàn trà một mặt hả hê. Chỉ thấy nhóc con đắc ý chưa được hai giây, lập tức nghẹn một tiếng, đem cá trong miệng nhả ra, há miệng thè lưỡi quơ quơ.

"Meo ngao ngao ngao...." Tiếng mèo kêu thê thảm vang lên không ngừng bên tai, Mộc Tử Dịch bình tĩnh cầm một con cá khác ăn. Ừm, vị ngọt cay, thật ngon!

Quyết định rồi, lần trước phát sóng trực tiếp còn nhịn không được mà cho nhóc con này nằm lên đầu! Lúc này nó còn giả bộ ngốc cái gì, ráng chịu qua nửa tiếng là được rồi.

Ngày tiếp theo như thường lệ ngủ hết cả ngày, mãi đến tận chiều tối, Mộc Tử Dịch mới chậm chạp tỉnh dậy, gọi một đống đồ ăn tới.

Hai cái pizza, gà viên lăn bột, hamburger, trà sữa...

Hơn mười món khác nhau được bày trên cái bàn kiểu Âu đơn giản, thập phần phong phú.

Mộc Tử Dịch còn đặc biệt lấy ra một cái ghế ăn cho em bé, để bên cạnh cái bàn trà. Xếp lên đó thức ăn cho mèo, đồ ăn vặt, sữa dê. Cuối cùng ôm lấy mèo mập nhỏ có trọng lượng không nhẹ lắm kia bỏ nó vào trong ghế, buộc cho nó cái yếm.

Sau đó cậu mới để điện thoại lên giá đỡ, cố định lại, mở app livestream ra.

Không có phát thông báo weibo, nhưng cũng không biết làm thế nào mà phòng livestream vừa mở liền lập tức có rất nhiều người tràn vào. Giống như những người này chuyên môn canh ở phòng livestream của cậu, đợi cậu onl.

Mộc Tử Dịch không lộ mặt cũng không để lộ mèo, giống như trước kia, chỉ có một đôi tay cùng một bàn đồ ăn trong màn hình. Đôi bàn tay thon dài hướng về phía điện thoại mà vẫy vẫy, Mộc Tử Dịch mở miệng nói: "Mọi người buổi tối tốt lành, tôi là Mộc Tử."

Tên trong phòng livestream của cậu là "Mộc Tử", weibo cũng vậy.

Trong phòng livestream tràn ngập bình luận, nhiều đến mức Mộc Tử Dịch không thể không điều chỉnh lại mức độ hiển thị về mức gần như vô hình. Như thế này, trừ khi có người tặng lễ vật hoặc tốn một đống tiền phát một cái bình luận đại bá vương, không thì sẽ không chặn được tay cậu...

Dù cho chỉ lộ tay, cũng phải chú ý mỹ cảm! Chỉnh xong hết, cậu mới hài lòng nhìn về phía bình luận.

[Chủ phòng! Cuối cùng cũng đợi được cậu rồi!!!]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!