Edit: Cinis
Beta: Hạ Y
______
Livestream xong thì Mộc Tử Dịch thật sự liên hệ với các nhân viên trong cửa hàng phía trước, phát thêm cho mỗi người ba tháng tiền lương rồi cho tất cả nghỉ việc.
Sau đó cậu gọi người lại đây gỡ bảng hiệu của cửa hàng bánh bao xuống, sửa lại cửa hàng thành nhà kho. Đương nhiên là để buổi tối ra ngoài ăn khuya cho tiện thì cậu vẫn để lại một cánh cửa nhỏ, bình thường không có việc gì thì sẽ khóa lại.
Còn hai người kia, streamer và bạn của anh ta xông vào nhà cậu gây ra nhiều phiền toái như vậy thì Mộc Tử Dịch cũng làm y như trong livestream đã nói: khởi tố họ.
Bởi vì họ lén lút xông vào nhà dân, xâm phạm quyền riêng tư và quyền chân dung, bịa đặt sinh sự nên cậu thắng kiện rất nhanh chóng, đạt được một khoản tiền bồi thường nho nhỏ. Đương nhiên, thứ cậu quan tâm không phải là mấy đồng tiền này mà là đưa kết quả lên internet, dùng để giết gà dọa khỉ.
Khi mọi việc xử lý xong xuôi thì nháy mắt cũng đã đến gần ngày kết hôn mà ông Trần xem trọng. Mộc Tử Dịch nhanh chóng kéo Cố Cảnh nào là thử lễ phục, nào là chọn thiệp mời, nào là chọn nơi tổ chức… Cũng may lúc trước ông Trần đã chế định ra trước vài phương án, họ chỉ cần chọn ra cái tốt nhất là được.
Sau khi bận bận rộn rộn một hồi lâu thì lễ cưới cũng đúng hạn tới.
Lễ cưới của họ là ban ngày một lần, buổi tối một lần. Ban ngày chủ yếu là mời người thân bạn bè của Mộc Tử Dịch và một phần nhỏ người sống mà Cố Cảnh và ông Trần quen biết ở nhân gian, địa điểm là ở khách sạn lớn nhất, xa hoa nhất trong trung tâm thành phố này. Tiệc buổi tối mời bạn bè và tâm phúc của Cố Cảnh dưới địa phủ, địa điểm là cửa hàng bánh bao.
Hôm nay, trời vừa sáng, sau khi hai người thức dậy thì cùng thay đổi cùng kiểu Âu phục màu trắng với áo sơ mi màu hồng nhạt.
Hai người thay quần áo xong thì Mộc Tử Dịch kéo Cố Cảnh soi gương, sau đó cậu cười nói: "May mà cả hai chúng ta đều rất trắng, nếu không mặc áo sơ mi màu hồng nhạt sẽ xấu lắm." Cậu lại đỏm dáng soi trái soi phải, cuối cùng xoa mặt cảm thán: "Đẹp trai quá đi mất!"
"Cảm ơn đã khen, em cũng đẹp trai lắm." Cố Cảnh rất tự nhiên tiếp lời cậu.
"Em nói em cơ mà!" Mộc Tử Dịch lườm anh một cái: "Còn anh ấy hả, so với em thì vẫn còn kém một chút xíu."
Vừa nói xong thì cậu nhìn thấy con mèo béo nhà mình đang đứng ngoài cửa ngó vào bên trong, một bên đầu còn đội một cái mũ dạ màu trắng nho nhỏ, vô cùng đáng yêu.
Mộc Tử Dịch nhìn mà mắt tỏa ánh sáng, cậu vừa vẫy tay với nó vừa cảm khái: "Ánh mắt của ông Trần đúng là không tệ, chọn cái mũ này đúng là đẹp trai ngây người luôn đó."
Nhóc mập nghe cậu khen thì động tác nhanh hơn rất nhiều, nó nhanh chóng lộ ra cả người. Chỉ thấy trên người nó mặc một chiếc áo khoác tây trang nhỏ màu trắng, cổ còn đeo một cái nơ con bướm màu đen, lại kết hợp với cái mặt mèo to đùng đang ỉu xìu xìu kia nữa, nhìn như thế nào cũng có vẻ…
Ừ, bên trong đẹp trai mang theo một chút nghịch ngợm, bên trong nghịch ngợm lại có một tia buồn cười.
Đương nhiên là Mộc Tử Dịch không dám đả kích nhóc mập này, cậu chỉ đưa tay đón nhóc mập đang nhào tới rồi nói: "Bé ngoan của ba, ngày hôm nay thật là đẹp trai, con chắc chắn là con mèo đẹp trai nhất toàn thành phố rồi!"
Một câu nói khiến nhóc mập vui vẻ đến đầu óc choáng váng, bốn, năm sáu, cái đuôi dài vểnh lên thật cao, cả mèo đều sắp bay lên.
Sau đó, nó liền thật sự bay lên. Cố Cảnh nhấc nó lên đặt trên giường bên cạnh, còn đàng hoàng nghiêm túc dạy dỗ nó: "Lát nữa ba con sẽ cử hành lễ cưới với ta, trên lễ phục không thể dính lông mèo được. Con ngoan nhé, đừng dựa gần người em ấy."
Nhóc mèo mập: "……." Anh bắt nạt mèo tui không hiểu chuyện đấy hả? Rõ ràng là anh không chịu nổi mèo tui thân thiết với chủ nhân nên ghen tị thì có!
Cố Cảnh không chột dạ chút nào mà kéo tay Mộc Tử Dịch, vừa đi ra ngoài vừa cười nói: "Đi thôi, sắp đến giờ rồi."
Mộc Tử Dịch vừa đuổi theo bước chân của anh vừa quay đầu lại ngoắc ngoắc đầu ngón tay với con mèo mập, nhóc mập thấy thế thì chỉ đành bất đắc dĩ tự mình đi theo sau.
Khi hai người tới trong sân thì đã có một nhóm thuộc hạ đông đúc của Cố Cảnh chờ sẵn ở đó từ lâu rồi. Những người đó đứng thành hai hàng, hôm nay tất cả đều mặc tây trang màu đen, đeo kính râm đen, tư thế thẳng tắp dáng người cường tráng, nhìn rất hút mắt. Thấy hai chồng chồng này đi tới còn khí thế kinh người đồng loạt hô: "Chúc hai vị đại nhân tân hôn hạnh phúc!"
Mộc Tử Dịch cười híp mắt rút từ trong túi áo của Cố Cảnh ra một chồng bao lì xì đen như mực, đưa cho Cố Cảnh một nửa, sau đó mỗi người một bên lần lượt phát cho họ. Trong những bao lì xì này đều là tiền chôn theo người chết cả, đối với đám ma quỷ khoác xác người này mà nói thì thực dụng hơn tiền của người sống nhiều.
Phát xong lại thu hoạch một đống "Cảm ơn". Mộc Tử Dịch một tay kéo Cố Cảnh, một tay ôm nhóc mèo mập rồi giơ lên giữa không trung: "Xuất phát!"
Nhóc mèo mập bị giơ lên: "Meo?!!"
Cửa lớn trước sân vừa mở, Mộc Tử Dịch nhìn mười chiếc siêu xe trước mắt mà chỉ cảm thấy hãi hùng khiếp vía. Cậu đưa tay chọc chọc Cố Cảnh rồi thấp giọng hỏi: "Những chiếc xe này không đều là anh mua đấy chứ?"
Cố Cảnh khả nghi trầm mặc một nháy mắt, tiếp theo nhu cầu sống sót rất mạnh nói: "Lần này có thể trả lại được." Chỉ là bị trừ không ít tiền mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!