Edit: Cinis
Beta: Hạ Y
______
Mộc Tử Dịch đi vào nhà chính rồi đến thẳng phòng của mình. Ngoài cửa có hai linh hồn quen mắt đang trông cửa, khi thấy Mộc Tử Dịch thì cả hai đều cung kính khom lưng: "Tham kiến đại nhân!"
Mộc Tử Dịch gật đầu với họ: "Hai người cứ đi bận việc của mình đi, không cần trông ở đây nữa."
Hai linh hồn kia hiểu chuyện gật đầu rồi xoay người đi ra ngoài. Mộc Tử Dịch đẩy cửa đi vào, không ngoài ý muốn nhìn thấy thể xác người sống của Cố Cảnh đang yên lặng nằm trên giường của cậu.
Cố Cảnh nói từ trước đến giờ ông Trần đều làm việc rất yên tâm, lời này cũng không phải là giả. Lúc này thể xác người sống của Cố Cảnh đã không còn hình dạng lúc trước nữa. Chiếc áo dính đầy máu trên người anh đã đổi thành áo ngủ, vết máu cũng được lau rửa sạch sẽ, ngoại trừ sắc mặt cực kì tái nhợt ra thì hình như cũng không có nhiều thay đổi lắm.
Mộc Tử Dịch mím môi, chậm rãi bước tới trước giường, cậu đưa tay cởi chiếc áo mặc trên cái xác ra, lộ ra thân thể trơn bóng bên trong. Mộc Tử Dịch thở dài một hơi, cậu đoán cái xác này là do ông Trần sai người làm lại một lần nữa. Cơ thể lúc trước có một vết thương xuyên thấu qua thân thể, vết thương gần nhay tim, mà có lẽ trên móng vuốt của ác quỷ đó còn có kịch độc nữa cũng nên. Cậu nghĩ cho dù là cơ thể kia có thể chữa trị thì cũng không thể nhanh như vậy được.
Cậu nhìn chằm chằm vào cơ thể này mà ngẩn người, trong đầu kêu loạn lên. Lúc thì cậu nhớ tới dáng vẻ Cố Cảnh che trước người cậu bị trọng thương lúc trước, lúc lại nghĩ đến ba vết đỏ lưu lại trên vai trái linh hồn của Cố Cảnh dưới Địa phủ…
Lệ khí trong lòng và sát khí trên người cậu lại có vẻ như muốn trào lên, cậu nhanh chóng hít sâu rồi đè xuống những ý nghĩ lung tung rối loạn kia.
Lão Cố nhà cậu không có chuyện gì cả, vẫn còn khỏe mạnh đây! Ngày hôm qua còn đè cậu làm một lần rồi lại một lần, suýt chút nữa khiến cậu muốn cắn người. Ấy… Không đúng, hình như là cậu đã cắn rồi…
Khụ, nói chung là người kia làm cho eo cậu đến bây giờ vẫn còn khó chịu nên chắc chắn là thân thể anh không có chuyện gì hết! Cùng lắm cũng chỉ là thay cái xác khác mà thôi, chẳng có gì ghê gớm cả…
Cậu cứ liên tục xây dựng tâm lý cho mình như vậy, lúc này mới giúp cơ thể người sống của Cố Cảnh mặc kín áo ngủ một lần nữa rồi buộc dây lưng lại. Sau đó cậu nhìn thấy trên tủ đầu giường của mình đặt một chiếc di động, cầm lên nhìn mới biết là điện thoại của cậu.
Lúc trước cậu chỉ lo cho Cố Cảnh nên đúng là không lưu ý điện thoại di động đi đâu rồi, có lẽ là ông Trần sai thuộc hạ của ông ấy tìm về giúp cậu cũng nên.
Cậu khởi động máy điện thoại di động, vừa mới mở máy ra đã thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ, tin nhắn và Wechat chưa đọc.
Mộc Tử Dịch nhìn thoáng qua, cậu phát hiện chỉ một mình Lý Tùng Tử đã gọi cho cậu chừng bốn mươi cuộc, tên nhân tình Chu Minh Điền nhà Lý Tùng Tử cũng gọi cho cậu vài cuộc điện thoại. Cha cậu gọi năm, sáu cuộc. Sau đó là thầy giáo trong trường trung học cơ sở cậu học cùng một vài khách hàng đã từng nhờ cậu bắt quỷ, nhưng họ gọi cũng không nhiều, đều là hai, ba cuộc cả.
Ngoài ra là người phụ trách phần mềm phát sóng trực tiếp của cậu gọi mười mấy cuộc điện thoại.
Đầu tiên cậu gọi lại cho Lý Tùng Tử, chuông gần như là chưa kịp reo đã có người bắt máy rồi. Giọng nói nôn nóng của Lý Tùng Tử truyền ra từ trong điện thoại di động: "Mộc Tử Dịch, cậu không sao chứ?"
"Không sao cả, vẫn khỏe.", Mộc Tử Dịch nói: "Cậu đừng lo lắng, tôi làm mất điện thoại di động, sau đó lại sốt ruột đi tìm Cố Cảnh. Bây giờ tôi vừa mới về đến nhà, điện thoại di động vừa khởi động máy đã gọi cho cậu rồi."
Lý Tùng Tử thở phào một hơi: "Mẹ ơi, cậu làm tôi sợ muốn chết! Cậu có biết là tôi ở trên internet nhìn thấy ánh mắt của cậu đỏ như máu, cứ như là tẩu hỏa nhập ma hay không hả? Trong tay cậu còn ôm Cố tiên sinh, anh ta đầy người là máu, không nhúc nhích gì, suýt chút nữa tôi đã lo muốn chết rồi!"
"Xin lỗi." Mộc Tử Dịch xin lỗi nói. Cậu và Lý Tùng Tử quen biết lâu như vậy rồi, tuy không phải anh em ruột nhưng lại hơn hẳn anh em ruột, có thể mặc chung một cái quần, có thể vì người kia mà liều mạng với kẻ khác. Đương nhiên cũng chỉ giới hạn trong tình anh em mà thôi.
Nếu Lý Tùng Tử có chuyện thì cậu cũng sẽ rất sốt ruột.
Nói xong thì giọng nói của Lý Tùng Tử cũng thả lỏng hơn hẳn. Mộc Tử Dịch còn có thể lờ mờ nghe được Chu Minh Điền ở đầu dây bên kia khuyên hắn bình tĩnh lại, ấm áp dịu dàng còn tràn ngập quan tâm.
Lý Tùng Tử bình tĩnh lại rồi thì bắt đầu cằn nhằn: "Cậu không biết đâu, lúc tôi nhìn thấy đoạn video kia trên internet thì lập tức gọi điện thoại cho cậu. Kết quả gọi mấy cuộc cũng không có ai nghe máy cả. Tôi lại cùng anh Chu đi đến cửa hàng nhà cậu, kết quả có thế nào xe cũng không đến gần được cửa hàng, người cũng không đi qua được. Tôi ở ngoài cửa gọi đến nửa ngày cũng không có ai trả lời cả… Sau đó lại ba ngày liên tục không liên lạc được với cậu, lúc đó tôi thật sự sắp điên mất rồi!"
Hóa ra là đã ba ngày rồi… Mộc Tử Dịch lần thứ hai nói xin lỗi, là cậu sơ sót, không nghĩ đến chuyện nhờ ông Trần nói một tiếng với Lý Tùng Tử.
"Tình hình lúc đó hỗn loạn quá, tôi chỉ kịp nhờ ông Trần trông nhà rồi vội vội vàng vàng rời đi."
Lý Tùng Tử không dây dưa chuyện này mà dựa vào đây hỏi: "Nói đến đây thì rốt cuộc bên cậu đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao Cố tiên sinh lại bị như vậy, anh ta có khỏe không? Còn cậu nữa, mắt làm sao vậy? Lúc tôi nhìn đoạn video kia thì thấy tình trạng của cậu không đúng lắm, sát khí trên người đã sắp lao cả ra màn hình rồi!"
Mộc Tử Dịch bình tĩnh: "Không có gì cả, chỉ là bên Cố Cảnh có người phản loạn, dẫn ác quỷ tấn công tôi. Cố Cảnh vì cứu người nên thân thể bị thương, linh hồn phải trở về Địa phủ. Tôi cũng chỉ có thể tới Địa phủ tìm anh ấy, bây giờ thì hai chúng tôi đều bình an trở về rồi."
"Chỉ vậy thôi hả?"
"Chỉ vậy thôi." Mộc Tử Dịch khẳng định: "Đừng lo, chúng tôi không có chuyện gì đâu. Hôm nào cậu và Chu ảnh đế rảnh rỗi, tôi mời hai người đi ăn cơm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!