Chương 105: (Vô Đề)

Edit: Cinis

Beta: Hạ Y

______

Trên bàn đá to lớn dày nặng là một chàng trai dáng người thon gầy, gương mặt tuấn tú đang nằm bất tỉnh nhân sự.

Trên người chàng trai này đắp quần áo màu đen, nhưng một phần nhỏ trên làn da trắng nõn lộ ra ngoài lại giăng kín những đốm đỏ hồng, những dấu vết màu xanh lá ái muội, vừa nhìn thấy đã biết trước khi hôn mê chàng trai này đã trải qua tình hình chiến đấu mức độ địa ngục gì.

Lúc này mí mắt của chàng trai bắt đầu khẽ động đậy, không bao lâu sau đã mở mắt ra, cặp mắt hoa đào đẹp đẽ như có ý cười kia đỏ lên, ngơ ngác nhìn lên trên trần nhà. Ngẩn ngơ một hồi lâu thì cậu mới mơ mơ màng màng muốn ngồi dậy, nhưng mới ngồi được một nửa thì cậu gào lên một tiếng "A!" đau đớn rồi đỡ eo ngã trở lại.

Cảm giác lạnh lẽo cứng rắn của mặt bàn như trong tưởng tượng không tới mà cậu lại ngã vào một lồng ngực ấm áp mang theo hương thơm mát lạnh quen thuộc.

Mộc Tử Dịch ngẩng đầu, cậu hung dữ lườm người kia một cái rồi nghiến răng nghiến lợi nói: "Không phải anh đã nói là cho em ở trên à? Cố Cảnh, anh đàn ông đàn ang mà nói không giữ lời gì cả!"

Cố Cảnh vô tội chớp mắt mấy cái, anh kéo cậu vào trong lồng ngực, ôm chặt mới nói: "Lẽ nào lúc nãy em không ở trên à?"

Mộc Tử Dịch cứng lại, cậu nhớ lại lúc nãy…

Cậu tức chết đi được: "Làm kiểu cưỡi ngựa mà cũng tính hả?"

"Không tính à? Thế, lần sau thử kiểu Quan Âm ngồi đài sen nhé?"

Mộc Tử Dịch: "……" Đúng là ông trời không có mắt mà! Cậu cứ nghĩ là mình tốt số, nhặt được một người yêu nhỏ vừa xinh đẹp vừa ngây thơ, ai biết… đều là giả bộ hết! Cậu cho là lão Cố của mình là một con thỏ trắng nhỏ bé ngây thơ, ai biết người này lại là sói đuôi to khoác da thỏ, hơn nữa còn là loại ăn thịt không nhả xương nữa kìa!

Một cánh tay của Cố Cảnh nhẹ nhàng đặt lên hông cậu, vừa chậm rãi mát xa giúp cậu vừa nhẹ giọng dỗ dành nói: "Ngoan nào, đừng giận nữa. Lúc nãy không phải em cũng tận hưởng sao?"

"Tận hưởng ấy hả? Dằn vặt thì có!" Mộc Tử Dịch véo vào eo của anh một cái… không véo nổi!

Cố Cảnh thấy như vậy thì chỉ đành bất đắc dĩ thả lỏng cơ bắp bên hông cho người yêu của mình véo được.

Mộc Tử Dịch hài lòng véo thịt mềm trên hông Cố Cảnh, tiếp tục chuyện chưa nói xong. Cậu nói: "Em vừa khóc vừa kêu đến khàn cả giọng mà anh không nghe thấy hả? Em nói nhiều câu "không muốn" như vậy, nhiều câu "dừng lại" như vậy anh cũng không nghe thấy hả? Em còn bảo anh "chậm một chút" anh cũng nghe thấy đâu đúng không?"

"Chỉ biết làm làm làm thôi, anh không sợ tinh hết người chết nhưng em thì con mẹ nó có sợ nhé, đệch!" Mộc Tử Dịch nói xong thì thả lỏng phần thịt cậu đang véo bên hông Cố Cảnh ra rồi vỗ nhẹ.

Cố Cảnh thoát khỏi nanh vuốt của ma quỷ thì trong lòng cũng yên lặng thở ra một hơi, anh dùng âm thanh khàn khàn gợi cảm thấp giọng nói: "Nhưng trên sách viết, lời người yêu nói trên giường, rất nhiều lúc đều là mang ý trái ngược mà… Nói ví dụ như bảo ngừng lại là muốn anh làm tiếp đi đừng có ngừng, bảo chậm lại một chút là muốn nhanh thêm một chút…"

"Em bảo anh xuống địa ngục đi thì có! Đó là sách của cái nhà xuất bản lậu nào thế, anh nói cho em biết, em sẽ kiện nó!" Loại sách hại người này không được phép phát hành!

Cố Cảnh ngây thơ: "Anh cảm thấy quyển sách kia nói rất có lý mà, lúc chúng ta làm anh làm theo trong sách thì em đã hưng phấn đến phát khóc mà."

"Em mệt khóc đó!" Mộc Tử Dịch tóm chặt một sợi tóc dài của Cố Cảnh. Đương nhiên là cậu cũng không nỡ dùng sức, nếu Cố Cảnh bị tóm trọc thì cậu khóc với ai bây giờ!

"Được được được, mệt khóc." Cố Cảnh vội vàng nhấc tay thề: "Lần sau anh nhất định sẽ sẽ nghiêm túc suy xét đến cảm nhận của em, sẽ không làm em khó chịu nữa."

"Đợi đã, lần sau anh còn muốn ở trên nữa hả?"

Cố Cảnh mạnh mẽ lắc đầu: "Không có không có, lần sau em ở trên."

"Các loại ý nghĩa đều là ở trên ấy hả?"

"Đúng đúng đúng!" Cố Cảnh đồng ý rất dứt khoát, dù sao trên thực tế anh không chịu thiệt là được. Có lẽ anh có thể đè Tử Dịch nhiều một chút, đè nhiều thì có lẽ cậu ấy sẽ chấp nhận số mệnh, không nhớ đến chuyện muốn ở trên nữa cũng nên?

Mộc Tử Dịch không hề biết đến suy tính nham hiểm của Cố Cảnh, cậu đã có được một lời hứa nên cực kỳ thỏa mãn cuộn tròn vào trong lồng ngực của anh, để mặc anh giúp mình mát xa phần eo.

Cậu cảm khái: "Lúc trước em còn tưởng rằng sát khí trong cơ thể có thể xúc tiến thân thể khôi phục cơ, lúc em ngủ rồi tỉnh lại thì phát hiện thân thể thoải mái hơn rất nhiều. Ai biết đó chỉ là ảo giác, lần này em tỉnh lại cứ có cảm giác như bị tám mươi chiếc xe tải nghiền qua vậy, cả người đều khó chịu."

Cố Cảnh yên lặng nghĩ: Đó là vì lần trước em ngủ liền một lèo hai ngày thì có…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!