Chương 10: (Vô Đề)

Mộc Tử Dịch đầu rối tung, nhưng phối cùng gương mặt cậu thì lại tạo ra kiểu tóc ngổn ngang nhưng vẫn đem lại mỹ cảm, ngồi trên sofa, đắp chăn ăn cá nhỏ của mình.

Lý Tùng Tử ngồi trên sàn nhà ngay sofa, tay thỉnh thoảng vuốt lông cho con mèo mập đang tức giận không thèm để ý ai. Nhóc con đáng thương này bị chủ nó nhẫn tâm vò đến lông cả người đều xõa tung ra, thập phần bi tráng.

Không chỉ vậy, chủ nó còn ăn cá nhỏ mà không cho nó ăn!

Mèo mập nhỏ cũng có chút giận, ăn không được cá nhỏ của nó liền không nguyện ý lên sofa ngồi, vùi trong ngực Lý Tùng Tử cầu an ủi. Như thể con mèo lúc trước chán ghét hắn, thà cho hắn nắm đuôi chứ không cho ôm không phải là nó vậy.

Đối với việc này Lý Tùng Tử rất thích thú, hắn vẫn luôn yêu thích con mèo nhỏ lông xám đen xù hơi mập này của Mộc Tử Dịch. Chỉ tiếc bình thường cùng bạn tốt ít qua lại, mà con mèo nhà cậu đối với người ngoài tính khí rất xấu, không thích cùng người khác thân cận.

Chỉ là, hắn vốn dĩ lòng đầy vui mừng muốn cùng nhóc mèo bồi dưỡng tình cảm một chút lại phát hiện nó giận thì giận, nhưng cái đầu tròn xoe kia cứ lén lén lút lút quay lại nhìn chủ nó, nhìn một cái, lại nhìn thêm một cái.....

Mấy lần như vậy, nó phát hiện chủ nó thật sự không muốn để ý nó, mặt nó sưng lên, hơi nhụt chí mà kêu "Meo u~" một tiếng.

Trong tiếng kêu này khỏi nói có bao nhiêu ủy khuất, làm cho Lý Tùng Tử cũng đau lòng muốn chết.

Vậy mà người chủ nhẫn tâm kia của nó chỉ dùng cặp mắt hoa đào của mình hơi liếc nó một phát, lạnh lùng nói: "Còn dám hay không?"

"Meo u~...." Mèo mập nhỏ dùng cặp mắt đen láy ánh sắc kim nhìn chằm chằm chủ nhân của nó, lại dùng sức lắc lắc đầu, hông dám hông dám nữa!

Mộc Tử Dịch lúc này biểu tình mới hơi mềm ra, duỗi tay về phía nó.

Lý Tùng Tử chỉ cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi, mèo mập nhỏ mà mình tốn công phu cả buổi kia mới cho vuốt lông giờ đã nhào vào trong lòng chủ nó, còn cuồng nhiệt mà lấy đầu cọ vào ngực cậu.

Lý Tùng Tử chán nản giật lấy miếng cá còn chưa kịp bỏ vào miệng trên tay Mộc Tử Dịch, ăn mất.

Mộc Tử Dịch cũng không để ý hắn, ngược lại thân thủ vuốt vuốt mèo mập nhỏ vừa ủy khuất vừa đang làm nũng trong lồng ngực mình.

Chỉ nghe thấy cậu ôn nhu nói: "Như này là ủy khuất sao? Lúc ngươi cố ý làm loạn tóc ta có từng nghĩ qua ta cũng ủy khuất hay không?"

"Sáng nay ta tốn hết năm phút sấy ra kiểu đầu này, ngươi nằm thì nằm đi, còn không thành thật nhân lúc ta đối phó quỷ vật, cố ý quào loạn... Bây giờ chẳng qua chỉ làm mặt lạnh với ngươi một chút ngươi liền ủy khuất như thế này, dù gì cũng là một hán tử, chẳng ra dáng gì cả. Tự ngươi nói xem, ra dáng sao?"

Mèo mập nhỏ lại ủy khuất đem đầu vùi vào ngực chủ nó, sống chết cũng không chui ra.

"Biết thẹn rồi? Vậy sau này còn dám hay không?"

Mèo mập nhỏ vẫy vẫy đuôi, ra ý không dám nữa.

Mộc Tử Dịch cực kỳ bất mãn mà vỗ nhẹ cái mông béo chắc nịch của nó, nhẹ đến nỗi không phát ra tiếng động nào.

"Lại muốn diễn hả! Vừa nghịch còn vừa giả bộ yếu ớt, thật không biết mấy cái thói hư này là học từ đâu..."

Lý Tùng Tử ở một bên nhắc: "Còn không phải là cậu sao!" Ngoài chủ của nó thì còn là ai được nữa!

Mộc Tử Dịch nghẹn lời, trừng Lý Tùng Tử một cái: "Miếng cá của tôi không đủ để chặn miệng cậu nhỉ?!"

"Tôi miệng to, một miếng chặn không nổi." Lý Tùng Tử cây ngay không sợ chết đứng còn đưa tay ra.

Mộc Tử Dịch không tình nguyện mà đưa hắn thêm một miếng, sau đó ôm mèo nhà mình đi, vừa hống nó vừa dạy bảo.

Thật vất vả mới làm cho mèo mập nhỏ thấu hiểu sai lầm của mình, còn chủ động bán manh làm nũng với Mộc Tử Dịch. Những người khác lúc này mới tiến lại gần, tự giác ngồi thành một vòng dưới đất chỗ ghế sofa. Tư thế ngoan ngoãn, như thể là mấy học sinh đang đối mặt với thầy giáo vậy.

"Ngài*, ngài xưng hô như thế nào vậy?" Một vị khách mời nhấc tay hỏi, chính là vị Vu tiểu ca thích gây sự chú ý từ đầu đến giờ, "Tôi luôn thấy gọi thẳng tên ngài thì không lễ phép lắm...."

Từ đoạn này khi khách mời nói chuyện với Mộc Tử Dịch đều dùng từ  (cách gọi tôn trọng trong tiếng Trung) nhưng mình chỉ để câu đầu còn mấy câu sau vẫn để "cậu" cho thuận nhé.

Vị khách mời tương đối lớn tuổi ngồi kế Vu tiểu ca ngắt lời hắn, cười nói: "Nếu không chúng tôi gọi cậu là Dịch lão sư, được không?"

Mộc Tử Dịch không để ý nói: "Cứ tùy ý gọi là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!