Chương 8: (Vô Đề)

Khương Tích người đầy bụi bẩn, kinh hoảng nhìn quanh, xác định không có người thứ ba, mới run rẩy hỏi: "Anh... sao lại ở đây?"

Hứa Thành tức giận đến bật cười: "Đây là thuyền của tôi!"

Khương Tích im lặng một lúc, cúi đầu như đứa trẻ mắc lỗi: "Xin lỗi, tôi không biết đây là thuyền của anh."

Hứa Thành ngập ngừng: "Là thuyền của cô tôi."

"Xin lỗi, tôi không biết đây là thuyền của cô anh."

"..." Cô nói chuyện cứ như mắc kẹt trong một mê cung không lối thoát, Hứa Thành cực kỳ cạn lời, lớn giọng hơn: "Tôi hỏi – sao cô lại ở đây?"

Lúc đầu cô vẫn ngã chỏng chơ ở góc phòng. Giờ thì cô vội vàng với lấy chiếc chân giả, giày và ba lô ngắn cũn đang nằm trên sàn, kéo về phía mình, co gối lại ôm, tỏ vẻ đề phòng, không nói tiếng nào.

Mãi không thấy trả lời, Hứa Thành hết kiên nhẫn, càng thêm bực bội. Nhưng nhìn thấy chiếc chân giả của cô, cuối cùng anh đành nhịn, quay lưng lại không nhìn cô nữa. Một tay chống nạnh, một tay vuốt loạn tóc mái, bực tức nói: "Hừ, thảo nào tôi thấy có trộm."

Khương Tích lập tức thanh minh: "Tôi không ăn trộm. Tôi đã trả tiền, để trong ngăn kéo tủ cạnh giá hàng rồi."

Hứa Thành lười biếng không buồn xác minh.

Cô nghĩ anh không tin, vội vàng lắp chân giả vào, đứng dậy định đi chứng minh. Chưa kịp đi đến cửa bên, Hứa Thành đã bực dọc lên tiếng: "Cô đi đi!"

Khương Tích dừng lại, cúi đầu, mất vài giây lấy lại bình tĩnh, rồi quay người lại nhìn anh đầy đáng thương, giọng năn nỉ: "Tôi có thể ở lại trên thuyền vài ngày được không..."

"Không thể!"

Trong khoang thuyền, ánh đèn sợi đốt vàng vọt, hai gương mặt trẻ tuổi nhìn nhau.

Một năm không gặp, họ xa lạ như chưa từng quen biết.

Ánh mắt Hứa Thành dưới ánh đèn lạnh lùng, dấy lên một tia oán hận.

Tối nay rời nhà Phương, Lý Tri Cừ nói, khi còn sống, Phương Tín Bình vẫn luôn nghi ngờ cái chết của Phương Tiêu Thư không phải là tai nạn. Chỉ vì Phương Tín Bình là một trong những cảnh sát điều tra Khương gia gắt gao nhất Giang Châu, nên mới bị trả thù. Và giờ đây, Lý Tri Cừ tin rằng cái chết của Phương Tín Bình cũng không phải là tai nạn.

Sự chán ghét trong mắt anh quá rõ ràng.

Khương Tích đỏ mặt, mím chặt môi. Nỗi xấu hổ thôi thúc cô phải đi, nhưng hoàn cảnh khó khăn buộc cô phải hạ giọng cầu xin: "Tôi thực ra vẫn luôn muốn đi, nhưng chưa tìm được cơ hội thích hợp, chưa đi nhờ được tàu chở hàng. Có lẽ..."

"Đi nhờ tàu chở hàng?" Hứa Thành kinh ngạc, thấy cô thật hoang đường và liều lĩnh: "Đầu óc cô có vấn đề rồi! Cô coi đây là nơi buôn lậu người sao?"

Từ nhỏ cô chưa từng bị mắng, mặt đỏ bừng: "Tôi không còn nơi nào để đi. Chỉ vài ngày thôi có được không, tôi có thể trả tiền cho anh..."

"Đi!—" Hứa Thành đã mất kiên nhẫn, kéo dài âm cuối nặng trĩu, nhanh chóng bước đến cửa, "cạch" một tiếng mở toang cửa khoang.

Gió sông mát lạnh ùa vào ban đêm, thổi tấm rèm trong phòng phát ra tiếng sột soạt nhẹ nhàng. Bóng đèn sợi đốt treo lủng lẳng trên dây đung đưa, bóng của hai người di chuyển qua lại trên vách khoang.

Khương Tích đứng ngây người một lúc, rồi chấp nhận.

Cô ôm chặt ba lô, hơi khập khiễng bước ra ngoài. Khi đi ngang qua anh, Hứa Thành thấy tóc cô đầy bụi, vai và cổ áo phông cũng bẩn thỉu.

Mấy ngày nay trên thuyền rất nóng, cổ cô mọc đầy rôm, đỏ rực. Lẫn lộn với những nốt muỗi cắn lớn nhỏ và vết gãi.

Không chỉ cổ, cả cánh tay và thậm chí cả mặt cô cũng đầy nốt sưng.

Không biết mấy ngày nay cô đã chịu đựng thế nào.

Anh bực bội quay đi, "ầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.

Cả ngày dài này rốt cuộc là chuyện quái gì thế!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!