Chương 7: (Vô Đề)

Năm 2004, mùa hè.

Đêm qua đã có một trận mưa bão lớn, nhưng đến ban ngày, trời lại nắng chang chang.

Hứa Thành đã có mặt ở bến tàu Lăng Thủy từ sớm.

Mặt trời vừa ló dạng từ mặt sông, sương sớm chưa tan. Những chiếc thuyền lớn nhỏ, cũ mới khác nhau đậu san sát bên bến tàu không mấy rộng lớn, nước sông chầm chậm vỗ vào thân tàu.

Sông Trường Giang chảy ngang qua Giang Châu, các bến tàu vận tải hành khách, hậu cần, hàng hóa được xây dựng dọc theo bờ sông. Rất nhiều người Giang Châu sống bằng nghề sông nước, kiếm sống nhờ dòng chảy của sông.

Giang Châu không có cảng lớn, chỉ có vài bến tàu nhỏ dùng để vận chuyển hàng rời và hành khách. Nhưng Giang Châu nằm giữa hai cảng sông nội địa quan trọng là Dự Thành và Lương Thành, nhờ làm ăn với các tàu thuyền qua lại, cũng phát triển được một số ngành nghề dịch vụ đi kèm.

Sáu giờ rưỡi sáng, Hứa Thành bước lên chiếc tàu chở hàng nhỏ của chú Lưu Mậu Tân và cô Hứa Mẫn Mẫn.

Anh lấy cây lau nhà và cái xô từ nhà vệ sinh ra, xách cái xô buộc dây thừng đi đến mép tàu, vung tay quấn sợi dây vào cổ tay, đồng thời buông xô.

Miệng xô đập xuống sông, múc đầy nước, rồi chìm xuống.

Đầy rồi.

Hứa Thành dùng hai tay kéo dây, vài nhát đã nhấc được xô lên. Một tay cầm quai xô, một tay hất đáy xô, hất nước lên boong tàu. Nước sông đập mạnh xuống boong tàu, bắn tung tóe.

Sau trận mưa lớn đêm qua, boong tàu toàn là bùn đất. Hứa Thành xả nước cọ rửa vài lượt, rồi cầm cây lau nhà chà mạnh.

Dây lau lướt ngang qua lan can tàu, vài mảng sơn đã bạc màu vì nắng rơi ra, để lộ những vết gỉ sét loang lổ bên trong.

Hứa Thành nghĩ, con tàu này cũng bắt đầu cũ rồi.

Con tàu là do Lưu Mậu Tân và Hứa Mẫn Mẫn mua.

Những năm đầu, khi bố Hứa Thành còn mở công ty tàu thuyền, hai vợ chồng này còn có chỗ dựa. Sau này, công ty của bố Hứa bị Khương gia giăng bẫy, chịu tổn thất lớn, phá sản rồi tự sát, công ty bị Khương gia thôn tính. Hai người họ cũng mất chỗ nương tựa. Trình độ văn hóa không cao, chỉ có thể làm lao động chân tay. Lưu Mậu Tân đào cát ở mỏ cát, Hứa Mẫn Mẫn nhận may vá, sửa giày cho người ta.

Hai người tằn tiện, rồi vay mượn bạn bè người thân, thuê một chiếc tàu nhỏ để vận chuyển, miễn cưỡng duy trì cuộc sống.

Đến khi Hứa Thành học cấp hai, chú mua một chiếc tàu chở hàng nhỏ đã qua sử dụng, lớn hơn chiếc trước một chút. Tự sửa sang lại, mở một "siêu thị nhỏ" trên sông, bán đồ ăn, trái cây và nhu yếu phẩm cho các tàu lớn qua lại. Lúc đó, hai vợ chồng nợ nần chồng chất, bán nhà để lấy vốn, lấy tàu làm nhà.

Còn về Hứa Thành, sau khi mất bố lúc còn nhỏ, bác ruột đã chiếm đoạt tài sản còn lại với lý do giúp trả nợ và đối xử tốt với Hứa Thành, lừa gả mẹ anh, người đang trong giai đoạn yếu đuối. Nhưng sau khi kết hôn, ông ta cờ bạc và bạo hành gia đình, mẹ không thể ly hôn, đành phải bỏ trốn. Vài năm sau, tất cả nhà cửa ở Giang Châu đều bị dùng để trả nợ.

Đến cấp hai, anh không còn nơi nào để đi, đành chen chúc trên con tàu nhỏ này cùng cô chú.

Cho đến khi lên cấp ba, anh mới được ở ký túc xá trường học. Lúc đó, lớp trưởng Phương Tiêu Thư khi lập danh sách học sinh nội trú, có chút lạ lùng. Cô ấy lén lút hỏi anh: "Hứa Thành, cậu ở trong thành phố, đâu có ở huyện hay thị trấn, tại sao phải ở ký túc xá?"

Anh đáp: "Liên quan gì đến cậu."

Những năm này, chú dựa vào con tàu này, cuộc sống dần dần khá hơn, mua được một căn hộ cũ chưa đến 40 mét vuông, rồi mở thêm một cửa hàng đồ kim loại, đưa cuộc sống trở lại bờ.

Vài xô nước đổ xuống, chà chà rửa rửa một lát, Hứa Thành đã đổ mồ hôi trên ngực và lưng.

Không xa đó, một chiếc tàu vận chuyển nhỏ đang neo đậu. Chú Trương, chủ tàu, bước lên boong, nhìn thấy anh, hỏi to: "Lại chăm chỉ thế à, chú cô cậu đâu rồi?"

"Đi ăn tiệc cưới rồi."

"Thi đại học xong rồi à?"

"Vâng."

"Thi thế nào?"

"Không biết." Hứa Thành không muốn trả lời nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!