Chương 41: (Vô Đề)

Dương Tô uống rượu, trên đường về, Đỗ Vũ Khang lái xe.

Dương Tô giơ tay, nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, khúc khích cười: "Hôm nay thật hoàn hảo, nhà hàng ngon và đẹp, còn chụp được những bức ảnh xinh xắn. Lại có cả người chứng kiến."

Đỗ Vũ Khang rất tự hào: "Anh cố tình kéo Hứa Thành đến đấy, nếu không em sẽ đoán ra ngay, mất hết bất ngờ. May mà em hài lòng."

"Cực kỳ hài lòng! Này, nghe đài đi, phát một bài hát tình yêu." Cô bật đài radio.

Giai điệu du dương, lãng mạn vang lên, là bài "Thích Em" của Beyond.

"Đây chẳng phải bài Hứa Thành thích nghe ngày xưa sao?" Dương Tô nói, lông mày nhíu lại, "À này, anh không thấy Hứa Thành hôm nay rất kỳ lạ à?"

Đỗ Vũ Khang giả vờ không biết: "Sao vậy?"

"Ánh mắt của anh ấy cứ nhìn mãi cô phục vụ ở bàn chúng ta. Anh ấy đâu phải là người hay ngắm gái đẹp đâu."

Đỗ Vũ Khang càng chắc chắn hơn. Người tên Trình Tây Giang đó, e rằng chính là cô Khương kia rồi.

Anh khó có thể diễn tả ánh mắt cuối cùng Hứa Thành nhìn cô, có chút dịu dàng, có chút yếu đuối, thậm chí, có chút van nài hèn mọn.

Khoảnh khắc đó, Đỗ Vũ Khang nghi ngờ mắt mình bị đèn hành lang làm lóa. Anh là Hứa Thành cơ mà, có bao nhiêu người ở Dự Thành muốn lấy lòng, nịnh bợ anh, làm sao có thể có ánh mắt đó?

Nhưng nếu người đó thực sự là Khương Tích, thì mọi thứ đều có lý.

"Em luôn cảm thấy anh ấy khá kén chọn." Dương Tô nhớ lại năm đầu Hứa Thành đi làm, phá được một vụ án lớn, được đài truyền hình phỏng vấn, mặc đồng phục cảnh sát, lộ mặt. Ôi chao! Người viết thư, người đến cục cảnh sát chờ gặp anh không biết bao nhiêu. Mặc dù anh độc thân, nhưng phiền phức đến chết, sau này nhất quyết không chịu lên hình nữa. Toàn bộ thông tin lan truyền trên mạng cũng bị xóa sạch.

"Mà, hồi mới tốt nghiệp đại học anh ấy có hẹn hò với ai không nhỉ?" Dương Tô không chắc chắn, "Chưa gặp bao giờ, không có ấn tượng."

"Cái cô nửa năm đó, đối với anh thì không tính là yêu đương." Đỗ Vũ Khang xen vào, "Cô gái đó có khí chất hơi giống cô ở Giang Châu kia."

Tâm hồn buôn chuyện của Dương Tô bùng cháy: "Cô phục vụ hôm nay giống bạn gái cũ của anh ấy đến vậy sao?"

"Ừ."

Dương Tô càng nghĩ càng thấy không đúng: "Vậy rõ ràng là thích rồi. Cũng không hẹn hò với ai, thấy một cô phục vụ trông giống bạn gái cũ mà hồn vía treo ngược cành cây. Chứng tỏ vẫn luôn nghĩ về cô ấy. Anh còn suốt ngày nói là có lỗi, có lỗi gì mà kéo dài lâu như vậy? Anh nợ một người bạn bình thường ba triệu, sau năm năm chưa chắc anh đã nhớ đến.

Cảm giác có lỗi này, chỉ có với người mình yêu thôi. Nếu cậu không thích một người, cho dù mình có làm sai chuyện tày trời với họ, mình cũng sẽ không cảm thấy có lỗi. Bản chất con người là như vậy đấy!"

Đạo lý này, thực ra Đỗ Vũ Khang hiểu rất rõ. Anh nhìn về phía trước, cuối cùng khẽ thở dài: "Đúng vậy. Cậu ấy thích cô ấy."

Dương Tô nhướn mày: "Chắc là còn thích sâu đậm nữa."

"Cậu ấy rất thích cô ấy." Đỗ Vũ Khang có chút trầm lặng, nói, "Thích đến mức phát điên."

Dương Tô cười: "Anh chẳng phải cũng thích em đến mức phát điên sao?"

Đỗ Vũ Khang khẽ cong môi, có chút chua chát: "Phải nhỉ."

Mười giờ rưỡi đêm, con hẻm vắng lặng, chỉ có những cột đèn đường im lìm canh gác.

Tiếng bước chân của hai chị em Khương Tích khẽ làm xao động màn đêm tĩnh mịch.

"Có một người mới đến." Khương Thiêm nghiêng đầu, v**t v* cây sáo của mình, giọng nói cứng đờ, "Cô ấy nói em thổi sáo hay."

Khương Tích biết cậu đang nói đến tình nguyện viên ở trường: "Vậy em có thổi riêng cho chị gái một bản không?"

"Cô ấy là em gái. Tên là Tiểu Vũ."

Khương Thiêm ở trường thuộc dạng lớn tuổi, ở đó phần lớn là trẻ nhỏ và thanh thiếu niên. Tình nguyện viên cũng chủ yếu là sinh viên đại học gần đó, và một số ít người có tấm lòng nhân ái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!