Chương 4: (Vô Đề)

Sau trận bóng rổ, một buổi tối thứ Sáu, Hứa Thành vừa tan học buổi tự học tối, điện thoại rung lên. Anh linh cảm là Khương Tích, rút ra xem, quả nhiên đúng.

Anh đã thay đổi ý định, nên không nghe máy ngay lập tức, nhưng điện thoại vẫn cố chấp reo rất lâu.

Cuối cùng anh cũng nghe máy: "Alo?"

Giọng cô vui vẻ: "Hứa Thành, là em, Khương Tích."

Anh lặng lẽ thở dài, tránh xa các bạn học, trốn vào cầu thang, nói: "Tôi biết."

"Chiều mai em đến tìm anh chơi." Nghe giọng vẫn vui vẻ như vậy.

Anh cúi đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bên dưới, học sinh nội trú và ngoại trú chia làm hai nhóm, đổ về phía cổng trường và ký túc xá: "Mai tôi có việc."

"Việc gì ạ?"

Anh bịa ra một lý do: "Ôn bài."

"Em có thể đến xem anh ôn bài không?" Giọng cô rất mềm mại: "Em sẽ không gây ồn ào đâu."

Hứa Thành nheo mắt trước ánh đèn pha từ sân tập, nói: "Không được."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần: "Vậy chiều thứ Bảy tuần sau nhé?"

"Cũng không được."

"...Ồ." Cô nói: "Thứ Bảy của tuần sau nữa thì sao?"

Hứa Thành nghi ngờ cô bị giam ở Khương gia quá lâu nên không hiểu lời người khác, anh nghiêm giọng nói: "Không có thứ Bảy nào được cả. Tôi rất bận, không có việc gì thì đừng gọi cho tôi nữa."

Bên kia không có tiếng động, không biết là sững sờ hay đang nghĩ lời mới. Hứa Thành chỉ đợi hai giây đã không cho cô cơ hội nói tiếp, anh nói: "Cúp đây."

"Vậy tạm biệt..." Cô vội vàng muốn có một lời tạm biệt trọn vẹn, nhưng âm cuối chưa dứt, anh đã cúp máy.

Buổi tự học cuối cùng, Hứa Thành ngồi trong lớp gần một giờ đồng hồ, nhưng không đọc được chữ nào vào đầu. Anh cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu, cuộn sách lại và trở về ký túc xá.

Anh ném cặp sách lên bàn, dựa vào ghế, nhấc ghế lên, duỗi thẳng chân, ngẩng đầu nhìn trần nhà. Gót chân anh nhún lên, buông xuống, đung đưa chiếc ghế.

Trong tầm mắt, giường của Khâu Tư Thừa trống. Anh quay đầu lại, bàn của cậu ta cũng trống.

Đúng lúc đó, Đỗ Vũ Khang, bạn cùng lớp kiêm bạn cùng phòng của Hứa Thành, quay về.

Lư Tư Nguyên, học trên một khóa, cũng vào theo sau.

"Ê, Khâu Tư Thừa đâu rồi?"

"Nhà cậu ta có chuyện rồi." Lư Tư Nguyên nói: "Bố cậu ta cờ bạc. Trước đây đã vay Khương gia hơn một triệu tệ. Hết hạn mà không có tiền trả. Bán nhà rồi, người thì bỏ trốn. Chỉ còn lại cậu ta và mẹ cậu ta. Bọn đòi nợ đến tận nhà, ngày nào cũng chửi rủa. Khó nghe lắm."

Đỗ Vũ Khang kinh ngạc: "Nhưng... vậy là không đi học nữa sao? Cậu ấy sống trong trường, những người đó cũng không vào được mà."

Lư Tư Nguyên khó nói: "Nghe nói... mẹ cậu ta, đang làm cái nghề đó. Bị một bạn học cùng lớp với cậu ta không ưa nhìn thấy, rồi lan truyền khắp khối."

Đỗ Vũ Khang há hốc mồm: "Ai lại độc mồm độc miệng thế? Mách thầy cô đi chứ!"

"Tôi nói khô cả họng, cậu cũng biết tính cậu ấy mà, lòng tự trọng rất cao, sao chịu nổi bị bạn bè cười nhạo. Này, cậu nói xem, nhà họ Khương hại người như vậy, sao không có ai quản lý, bất công quá."

Hứa Thành vẫn nhìn trần nhà, đung đưa ghế. Vài sợi tóc lòa xòa trước trán anh lắc lư qua lại.

Ánh đèn huỳnh quang chiếu vào mắt anh, trắng lóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!