Gần ba tháng trôi qua, Khương Tích lại một lần nữa ngủ lại trên thuyền, cảm thấy vô cùng hào hứng và hạnh phúc.
Thời tiết lạnh dần, không thể ngủ trên sofa. Hứa Thành lấy hai chiếc chăn, chiếc dày hơn là chiếc mà anh đang dùng thì nhường cho cô.
Khương Tích vừa chui vào chăn đã mím môi lén cười. Hứa Thành nhìn thấy, hỏi: "Sao thế?"
"Cái này anh đã ngủ rồi, toàn là mùi của anh."
"Em mũi thính như chó ấy. Tuần trước anh mới thay mà."
Cô vui vẻ giải thích: "Là mùi thơm dễ chịu, em cực kỳ thích."
Anh không để ý: "Mùi thơm? Em bị ảo giác à."
"Thật mà!" Cô phản đối, lăn một vòng trong chăn, để mùi hương dễ chịu ấy bao quanh, trong lòng cảm thấy ấm áp và bình yên.
Hứa Thành nhìn cô cuộn tròn như con sâu bướm, có chút đáng yêu. Đột nhiên nổi hứng đùa nghịch, anh nhảy lên giường, luồn tay vào chăn cù lét cô.
"Á—" Cô sợ nhột, r*n r* ú ớ, vặn mình thành một cục, "A— Hứa Thành— á—"
Anh lại thích cái sự hoạt bát và những tiếng cười lớn của cô lúc này. Thích cô th* d*c, hổn hển không ngừng gọi tên anh, vừa như cầu xin, vừa như xin tha, nhưng lại mang theo sự vui vẻ và ngây thơ, khiến anh lòng rạo rực, máu nóng sục sôi. Anh đắm chìm trong đó, không muốn buông tay, chỉ cảm thấy thân hình nhỏ nhắn, ấm áp của cô trong chăn như một con cá trơn mềm, dẻo dai đang vùng vẫy.
"Á— không được rồi— Hứa Thành—" Cô nắm lấy cổ tay anh, vừa cười vừa hét, "Thật sự không được nữa rồi— Hứa Thành— á—"
Hứa Thành buông tay, tha cho cô. Má Khương Tích ửng hồng, tóc tai rối bù, thở hổn hển. Đôi mắt đen trắng rõ ràng, lấp lánh nhìn anh.
Hứa Thành cũng nhìn cô chăm chú, đôi mắt đen như mực nheo lại, không thể nhìn ra anh đang nghĩ gì. Anh vuốt lọn tóc mai của cô, cúi đầu lại gần môi cô.
Khương Tích ngoan ngoãn nhắm mắt, đôi môi hồng hé mở, đón nhận sự xâm nhập của anh.
Trong khoảnh khắc đó, một thôi th*c m*nh mẽ ùa đến trong Hứa Thành. Tận sâu trong lòng anh, một bản năng khao khát khó kiểm soát muốn anh lật tung chiếc chăn, bóc tách cơ thể cô ra, làm tất cả những điều anh có thể và muốn làm với cô.
Anh chợt tỉnh táo, tâm trí hoảng loạn. Cuối cùng chỉ kiềm chế, khẽ chạm vào môi cô, không có bất kỳ cử động thừa thãi nào. Môi chạm môi, hơi thở hòa quyện, như đang tạo nên một giao ước nào đó.
Ngoài khoang thuyền, nước sông Trường Giang khẽ vỗ vào bến. Thuyền hàng nhỏ khẽ lắc lư. Trong khoang thuyền, bóng đèn tròn sáng trắng chầm chậm xoay. Ánh đèn từ những con thuyền đêm chạy trên sông lướt qua ô cửa tròn nhỏ.
Bên bờ sông, một đêm dịu dàng và tĩnh lặng.
Cho đến khi hơi thở dồn dập của Khương Tích cũng dần bình lặng, Hứa Thành buông cô ra, khẽ hôn lên nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt cô. Anh luôn thích hôn nốt ruồi lệ đó của cô, đã trở thành một thói quen.
Khương Tích lại mở to mắt, ngẩn ra.
"Sao thế?"
"Trong chăn có một thứ gì đó rất cứng!"
Da đầu Hứa Thành lập tức tê dại. Khương Tích tò mò, lập tức lật chăn lên định chui vào tìm.
Hứa Thành một tay giữ chặt hai tay cô, kiềm chế nói: "Điện thoại. Anh lấy nó ra."
"Không phải điện thoại, nó to lắm. Lại còn rất dài nữa—ư—"
Hứa Thành đánh trống lảng bằng một nụ hôn loạn xạ lên môi cô, tim đập thình thịch ở vành tai.
Cuối cùng cũng đánh trống lảng thành công. Hứa Thành đầu óc tê dại, tắt đèn, nằm vào chăn của mình.
Trong bóng tối, anh cố gắng dập tắt những suy nghĩ lung tung, định đi ngủ. Khương Tích khẽ gọi: "Hứa Thành?"
"Ừ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!