Chương 23: (Vô Đề)

Sau khi trở về từ nhà họ Khương, Hứa Thành vì vết thương mà nằm liệt giường hai ngày.

Hứa Mẫn Mẫn vừa đau lòng vừa tức giận. Lúc thì bà trách anh hư đốn, dụ dỗ con gái người ta lên thuyền gần hai tháng, hành vi quả là phóng túng; lúc thì bà khóc lóc than vãn rằng mình là dân thường không tiền không quyền, con cháu bị bắt nạt cũng không có chỗ nào để trả đũa;

lúc thì bà lại mắng anh không nên dính líu đến cô con gái nhà họ Khương

-chưa nói đến việc nhà họ Khương có thể trả thù ra tay tàn độc, dù cho nhà họ Khương chấp nhận, bà cũng không đồng ý

-tiền tài phú quý bà không màng, gia đình lương thiện của họ quyết không cấu kết với những kẻ xảo trá ăn tươi nuốt sống người khác, bà sợ sẽ gặp quả báo. Hơn nữa, gia đình họ Hứa chính là một trong số những nạn nhân của nhà họ Khương. Một gia đình yên ấm đã bị phá tan hoang.

Bằng không, đứa cháu trai của bà đâu đến nỗi phải khổ sở khi còn nhỏ như vậy.

Hứa Thành nằm lì trong cơn hôn mê, không đáp lại bất kỳ câu hỏi nào. Khi khá hơn một chút, anh lại quay về thuyền.

Chuyện suýt chết đuối ở nhà họ Khương giống như một cú đánh mạnh làm anh tính táo. Cảm giác ngột ngạt và tuyệt vọng khủng khiếp khi bị ấn xuống nước, anh không thể nào quên. Anh đã lo lắng cho sự vô tội của cô ấy, nhưng nhà họ Khương có bao giờ coi người khác là người đâu? Dù là anh, Phương Tiêu Thư, Phương Tín Bình, hay bất kỳ ai khác.

Anh căm ghét cả gia đình đó.

Hứa Thành để trái tim mình trở nên lạnh lùng;

ngay sau đó, anh gặp Lý Tri Cừ, nói ngắn gọn về những gì đã xảy ra hôm đó ở nhà họ Khương.

Anh từ chối lời đề nghị của Khương Thành Huy.

Đó là phản ứng bản năng của anh, trực giác mách bảo rằng không thể đồng ý quá dễ dàng.

Lý Tri Cừ bảo anh tự quyết định và nói rằng việc hoãn nhập học đã được chấp thuận. Còn về trường đại học anh nộp hồ sơ sau đó, điểm số năm nay tăng vọt, anh đã trượt. Cũng tốt, bên ngoài sẽ nghĩ rằng anh thi trượt, không có trường nào để học.

Hứa Thành có chút lơ đãng, nói: "Khương Tích vẫn chưa liên lạc với tôi."

Kể từ ngày hôm đó, Khương Tích như thế đã biến mất khỏi cuộc sống của anh, không một chút tin tức.

Hứa Thành gói ghém quần áo cô để lại, nhét vào đáy tủ, đồ dùng cá nhân thì vứt sang một bên.

Anh một mình thức dậy, rứa mặt, cới dây buộc, lái thuyền, giao dịch, sắp xếp hàng hóa, dọn dẹp, ăn uống, cập bến, giặt quần áo, đi ngủ, nghe đài...

Ban đầu, anh vẫn nhớ đến cô.

Cô vẽ tranh trên boong tàu, bận rộn bên bếp từ;

cô ngồi trước quạt sấy mái tóc ướt; cô tỉnh giấc sau giấc ngủ trưa, thân hình nhỏ nhắn lắc lư, dụi dụi vết chiếu in trên má, anh đưa cho cô một cây kem que, cô ngậm kem một cách ngây thơ...

Anh nghĩ đến, lại cảm thấy phiền muộn; nhưng phiền muộn vì điều gì, anh không biết. Trong đầu anh luôn văng vằng câu nói của cô: "Dù con có gặp ai, con cũng sẽ đi theo người đó."

Tháng Tám, tàu thuyền trên sông qua lại ngày càng đông, anh càng bận rộn hơn, bận đến mức phải thuê công nhân bến tàu, trả lương theo ngày. Anh cũng không còn thời gian để nghĩ về những ngày tháng dường như không có thật đó nữa.

Cứ như thể những cảm giác mơ hồ, lãng mạn trên con thuyền ngày nào, khi cánh cửa khoang thuyền mở ra, đã bị gió sông thổi bay, không còn lại một chút hương vị nào.

Chí có một đêm, sau khi Hưa Thành rửa mặt xong, anh ngồi phịch xuống chiếc ghế mây mà cô thường ngồi, bật quạt. Bỗng nhiên, anh chạm vào một sợi tóc dài, mảnh mai. Anh nhón lên đầu ngón tay, dùng hai tay kéo căng một sợi tóc dài, mềm mại. Anh cuốn hai vòng quanh ngón trỏ, sững sờ một lúc, rồi cau mày ném vào thùng rác.

Trong điện thoại vẫn không có tin nhắn nào. Anh nghĩ, cái gọi là "thích" của cô, chẳng qua chỉ là một đứa trẻ thích một món đồ chơi. Đồ chơi bị lấy đi, cô ấy liền quên.

Cứ tiếp tục như thế này, kế hoạch của anh và Lý Tri Cừ có lẽ sẽ thất bại.

Mùa hè nóng bức, cuộc sống bận rộn. Đến giữa tháng Tám, Hứa Thành gửi cho Khương Tích một tin nhắn MMS, không có một chữ nào, chỉ có một bức ảnh: một bông hoa dành dành được cài trên quạt điện.

Chiều hôm đó, anh nhận được điện thoại của Khương Tích.

Giọng cô nhẹ nhàng, pha lẫn một chút vui vẻ và lo lắng: "Hứa Thành?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!