Lưu Mậu Tân và Hứa Mẫn Mẫn thuê một cửa hàng ở rìa phố thương mại khu phố cổ để mở tiệm kim khí. Việc kinh doanh bình thường, nhưng đủ trang trải các chi phí hàng ngày. Nghĩ rằng tuổi tác ngày càng cao, bị đau lưng và thấp khớp, không tiện làm việc lâu dài trên thuyền, họ dự định sẽ dùng cửa hàng này để dưỡng già.
Vợ chồng họ luôn làm ăn đứng đắn, không gây thù chuốc oán với ai. Nhưng gần đây, cửa hàng của họ bị người nhà họ Khương để mắt tới. Họ nói Hứa Thành đã dụ dỗ cô chủ nhà họ Khương bỏ trốn, và họ đến để đòi người. Cứ mỗi lần cảnh sát đuổi đi, họ lại quay lại.
Hứa Mẫn Mẫn không liên lạc được với Hứa Thành, vô cùng lo lắng.
Sáng sớm hôm nay, một đám đàn ông cao thấp khác nhau, mặt mày hung dữ lại đến.
Mấy người đứng chắn trước cửa cuốn, như thần giữ cửa. Khách quen đến, họ trực tiếp xua đuối.
Chủ cửa hàng bên cạnh nói năng tử tế hòa giải cũng bị quát cho cút đi.
Lưu Mậu Tân nhát gan, không dám lên tiếng phản kháng; Hứa Mẫn Mẫn tức quá, lại báo cảnh sát. Nhưng khi nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát, mấy người nhanh chóng tản ra, chỉ đế lại một hai tên mặt nhơn nhơn đứng giữ cửa, giơ tay với cảnh sát: "Thanh thiên đại lão gia, tôi đứng đây đợi anh em, đứng một lát thì có sao?
Đây là chỗ công cộng, không cho đứng à?"
Vì đối phương không có bất kỳ hành vi trái pháp luật nào, cảnh sát chỉ có thế khuyên giải vài câu rồi đành quay về.
Khi Hứa Thành đến, đám đàn ông xăm trổ đang bê sáu bảy chiếc ghế nhựa màu đỏ ra khỏi cửa hàng, oai vệ ngồi trước cửa gặm dưa hấu, vỏ dưa vứt đầy đất.
Hứa Mẫn Mẫn từ xa thấy Hứa Thành, vội vàng chạy tới: "Tiểu Thành à, mấy ngày nay con đi đâu thế! Con đã chọc phải đám Diêm vương sống này ở đâu vậy?"
Nỗi sợ hãi tích tụ nhiều ngày của Lưu Mậu Tân biến thành sự trút giận, ông ta đẩy vai anh: "Ớ trường có quy tắc ba năm, vừa tốt nghiệp lại gây chuyện, cháu không muốn sống thì cũng đừng kéo hai người chúng ra theo chứ?"
"Chú cũng không có ý mắng cháu, nhưng cháu chọc ai không chọc lại chọc người nhà họ
Khương -" Hứa Mẫn Mẫn liếc mắt thấy Khương
Tích đi theo sau anh không xa, trừng mắt nhìn cô đầy trách móc.
Khương Tích cúi đầu.
"Sau này nói. Chuyện này để cháu xử lý. Hai người đừng xen vào." Hứa Thành nắm tay cô ruột, ra hiệu cho bà dừng lại.
Mấy người đang ngồi trước cửa làm chậm lại động tác gặm dưa hấu. Tên cầm đầu, Hứa Thành quen mặt. Một năm trước, hắn đã "mời" anh vài lần từ trường, tên là A Vũ.
Hứa Thành đứng lại, nói: "Tìm tôi à?"
A Vũ "bộp" một tiếng ném vỏ dưa hấu xuống, đôi mắt thô kệch nhìn chằm chằm vào anh. Hứa Thành không hề sợ hãi, lạnh lùng nhìn lại.
Ánh mắt A Vũ lạnh lùng lướt qua, nhìn về phía
Khương Tích phía sau, vẻ mặt dịu đi. Hắn bước về phía cô. Đi ngang qua Hứa Thành, A Vũ dùng một ngón tay chọc vào vai anh, nói: "Có người đến xử lý mày đấy." Sau đó hắn mỉm cười với
Khương Tích, "Em gái, chúng ta về thôi."
Khương Tích ngẩng đầu: "Anh A Vũ, ai muốn xử lý anh ấy? Xử lý thế nào?"
A Vũ nắm tay cô kéo đi: "Về rồi nói."
Khương Tích giật tay ra: "Em không muốn về."
A Vũ rất bất ngờ, hắn chưa bao giờ thấy Khương Tích bướng bỉnh, hắn cũng chưa bao giờ làm trái ý cô. Nhưng hôm nay, hắn ta khó xử nói: "Cô chủ, thất lễ rồi."
Hắn đưa tay về phía cô. Khương Tích lập tức trốn ra sau Hứa Thành. Hứa Thành cũng đồng thời di chuyển, che chắn trước mặt cô.
A Vũ đưa tay lên đẩy vai anh: "Mày bị sao thế?!"
Vừa nói, hắn vừa định vòng qua tìm Khương Tích. Hứa Thành lại chặn lại, một tay đấy trả:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!