Lần đầu tiên Khương Tích gặp Hứa Thành là vào một buổi cuối xuân năm 2003.
Khoảng thời gian đó, tâm trạng cô không tốt, suốt ngày chỉ ru rú trong phòng. Cô đã bỏ bê cả lớp học gia sư lẫn lớp ở trường đặc biệt nửa tháng trời.
Khương Hoài đến thăm cô ở Tiểu Tây Lâu, thấy cô đang ngồi ngẩn ngơ bên cửa sổ sát đất.
Vì không vận động thường xuyên, cô rất gầy. Lúc đó, cô mặc bộ đồ trắng, cuộn mình trên chiếc ghế mây bên cửa sổ. Ánh nắng cuối xuân đầu hạ chiếu vào làm cô trông càng hư ảo, như một tiểu tinh linh tỏa ra ánh sáng trắng.
Khương Hoài đi đến, xoa xoa mái tóc xù của cô, nhưng cô không động đậy.
Anh ngồi xổm xuống, hỏi: "Ai chọc giận A Tích của chúng ta vậy, để anh đi dạy cho một bài học." Nói rồi, anh véo mũi cô. Khương Tích lập tức như một con thú nhỏ bị chọc giận, cắn vào ngón tay anh một cái, rồi vùi đầu vào cánh tay, chỉ để lộ mái tóc dày dài.
Khương Hoài nắm lấy vai cô, dỗ dành: "Anh đưa em đi vẽ tranh nhé?"
Cô lắc đầu.
Khương Hoài đành đứng dậy.
Cách đó không xa, ánh nắng mặt trời tràn ngập trên giá sách cạnh cửa sổ sát đất. Trên tấm thảm trắng tinh, vài cuốn sách nằm rải rác: "Romeo và Juliet", "Kiêu hãnh và định kiến"...
Vài ngày sau, Khương Hoài quay lại, Khương Tích vẫn co ro trên chiếc giường màu hồng, không nhúc nhích.
Khương Hoài kéo chăn của cô ra, nói: "Đi, đi vẽ tranh thôi."
Khương Tích chui sâu vào trong chăn, lầm bầm: "Không đi."
Khương Hoài nói: "Anh tìm cho em một người mẫu mới."
Từ trong chăn vọng ra một tiếng: "Toàn là người của anh, chẳng có gì thú vị cả!"
Khương Hoài đáp: "Người này không phải."
Trong chăn im lặng vài giây, rồi sột soạt, Khương Tích thò đầu ra.
Phòng vẽ của cô ở tầng một, có một ô cửa sổ lớn nhìn ra thung lũng, rèm voan trắng bay bay theo gió. Khương Hoài bế cô ngồi xuống ghế, nói rằng anh có việc phải đi làm trước.
Khương Tích ngồi yên trên chiếc ghế mềm một lúc. Ánh nắng chiếu trên sàn nhà làm cô thấy chói mắt, hơi buồn ngủ.
"Cốc cốc cốc", có tiếng gõ cửa.
Cô không đáp lời.
Buổi trưa đầu hè, cô uể oải, chẳng muốn làm gì. Cô hơi hối hận, không muốn vẽ nữa.
Cô nghĩ, nếu không lên tiếng, có lẽ người đó sẽ bỏ đi.
Ở đây, tất cả mọi người đều sợ họ Khương, không ai dám tự ý xông vào.
Nhưng ngay giây sau, cánh cửa phòng vẽ bị đẩy mạnh ra, cơn gió hè luồn qua, thổi bay những trang giấy trong phòng. Phía sau, một giọng nói trầm thấp, đầy nam tính, mang theo vẻ lười biếng, pha chút thiếu kiên nhẫn, hỏi: "Bên này cần người mẫu à?"
Khương Tích nhìn về phía cửa, ngây người.
Hứa Thành đứng ở cửa, người cao, chân dài, như thể cả ánh nắng đầu hè đang đổ dồn lên người anh.
Những lời cô định nói, đều không thốt ra được.
Anh rất đẹp trai, vóc dáng cao ráo, ngũ quan thanh tú, khí chất rất thư thái.
Cô nhìn anh, có lẽ biểu cảm hơi ngơ ngẩn. Có lẽ Hứa Thành đoán trước được mình sẽ không nhận được câu trả lời, anh tự nhiên đi vào, đóng cửa phòng vẽ lại, cử chỉ vô cùng tùy ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!