Chương 1: (Vô Đề)

Mùa đông năm 2014.

Hứa Thành đứng bên vệ đường đêm để châm thuốc, gió lạnh thổi cay mắt, điếu thuốc vẫn không cháy.

Giang Châu nằm ở bờ nam sông Trường Giang, quanh năm ẩm ướt. Đến tháng mười một, một đợt không khí lạnh ùa về, lạnh buốt thấu xương.

Mười giờ rưỡi đêm, các cửa hàng trên phố đều đã đóng cửa.

Giang Châu là một nơi nhỏ, người dân thường có thói quen sinh hoạt đều đặn, ít khi phải làm thêm giờ. Trước đây, nhiều người thường tụ tập đánh bạc, chơi mạt chược, nhưng vài năm gần đây, chính quyền đã ra tay mạnh mẽ để trấn áp cờ bạc và các tụ điểm rối loạn, khiến những phòng chơi cờ, phòng game, hộp đêm, phòng tắm hơi cũ kỹ đều biến mất chỉ sau một đêm.

Duy chỉ có một tiệm xổ số còn chưa đóng cửa. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên, mặc áo khoác lính, sưởi ấm bằng chiếc máy sưởi nhỏ, co ro phía sau quầy để xem phim trên điện thoại.

Ánh đèn vàng vọt từ căn phòng nhỏ hắt ra, đổ một cái bóng dài của Hứa Thành xuống, trượt khỏi bậc thềm vỉa hè, trải dài qua đường, dính chặt vào thùng rác bên kia đường.

Một người phụ nữ đang đứng ở đó.

Tóc xoăn, môi đỏ, mặc áo khoác lông vũ sequin bạc, váy ngắn, quần tất đen và bốt cao cổ.

Hứa Thành liếc nhìn cô ta một cái.

Gió nổi lên.

Anh hơi nghiêng người, cúi đầu rụt vai, lấy tay che chiếc bật lửa, bảo vệ ngọn lửa đang lay động. Sau một hồi chật vật, anh cũng châm được điếu thuốc.

Anh rũ tay bị lửa táp, nhả ra một làn khói. Người phụ nữ đi đôi bốt cao gót, kêu lộc cộc từ phía bên kia đường đi tới.

Chưa kịp đến gần, ánh mắt Hứa Thành đã chạm với cô ta, anh lắc đầu với cô ta.

Nhưng người phụ nữ vẫn cố tình bước lên bậc thềm, nói một cách đầy tình tứ: "Trời lạnh thế này, về nhà em uống chén trà nhé."

Hứa Thành bỏ điếu thuốc ra khỏi miệng, cái đầu vừa lắc được nửa chừng, mượn ánh đèn anh nhìn rõ đôi mắt cô ta. Người phụ nữ có khuôn mặt bình thường, đôi mắt cũng có vẻ mệt mỏi, nhưng ở đuôi mí mắt dưới bên trái có một nốt ruồi nhỏ.

Hứa Thành bỗng giật mình, nhớ đến một người nào đó.

Người ấy có đôi mắt hạnh nhân với một nốt ruồi nhỏ.

Người dân Giang Châu có một câu nói, rằng người có nốt ruồi lệ như vậy là "cô tinh nhập mệnh" (ngôi sao cô độc chiếu mệnh), "một đời trôi dạt, nửa kiếp phiêu bạt."

Hai năm trước, có một khoảng thời gian, Hứa Thành thường xuyên mơ thấy cô ấy sống trong cảnh nghèo túng, không thể tiếp tục cuộc sống, và trở thành một cô gái làng chơi.

Lại mơ thấy cô ấy bị giết, vứt vào bê tông ở công trường xây dựng, trong bùn lầy dưới gầm cầu, hay trong đầm lầy bên bờ sông.

Đôi khi, anh còn mơ thấy cô trở lên khỏe mạnh và mạnh mẽ, vượt ngàn dặm để đến giết anh.

Khoảng thời gian đó, hễ nơi nào phát hiện một thi thể nữ vô danh, anh đều phải chạy đến xem.

Chưa biết sống chết của cô ấy, lòng anh vẫn không yên.

Tuy nhiên, khoảng thời gian đó đã qua từ lâu, Hứa Thành đã không còn mơ thấy cô ấy nữa, thậm chí không còn nghĩ đến cô ấy nhiều năm rồi.

Trong lúc anh thất thần, cô gái làng chơi tưởng anh có ý với mình, nói: "Nhà em ở ngay chỗ rẽ đằng kia."

Hứa Thành nhìn về phía cây khô bên kia đường, tỏ ý không hứng thú.

Người phụ nữ vẫn không biết ý, tiến lên kéo tay anh, nũng nịu gọi: "Anh ơi..."

Hứa Thành nói: "Tôi mời cô vào đồn cảnh sát được không?"

Giọng anh bình thản và nhẹ nhàng, nhưng người phụ nữ nhận ra anh không đùa, cô ta buông tay, nói: "Ê, thấy anh đẹp trai thì chủ động bắt chuyện, thế là phạm pháp à? Lo chuyện bao đồng thế, không cho người ta tình một đêm à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!