Sau đó đại khái là thời gian an tĩnh nhất trong một ngày của trường học, cũng là thời gian hắc ám nhất trong một ngày.
Ngay tại một góc yên lặng bình thường ít người đi lại của tòa nhà Viện dược học, linh hồn Điền Hân đang kinh nghi bất định, cô kỳ thật đã không còn là người, chính là mặc dù là Hồn Ma, cô cũng có lối suy nghĩ rõ ràng, cô cũng sẽ cảm thấy sợ hãi.
Cô biết người nam nhân trước mặt này cũng không phải là một học viên bình thường, hắn rất cường đại, cũng rất đáng sợ, cô vừa rồi thấy trong gương là diện mạo đích thực của người nam nhân này, điều làm cô cảm thấy được lông tóc dựng đứng.
Vì sao lại biến thành tình trạng hiện giờ, Điền Hân nghĩ cũng không ra, gương không phải mặt gương bình thường, cái gương mà nữ quỷ mê hoặc làm hại tính mạng của nàng, nhưng mà nữ quỷ kia hiện giờ cũng đã không còn tồn tại.
Ngón tay của Hạ Hoằng Thâm vẫn đụng lên trên mặt kính, Điền Hân nhìn thấy đầu ngón tay hắn dần dần thả ra quang mang màu vàng nhạt, từ mới đầu là phạm vi một mảnh nho nhỏ mở rộng ra, biến thành tinh quang mãnh liệt.
Điền Hân theo bản năng xoay đầu đi, muốn tránh ánh sáng liệt tuyến kia.
Nhưng mà sau một giây, chính là mặt gương trên mặt đất biến mất, Hạ Hoằng Thâm mở lòng bàn tay ra, lập nên một ít chữ phiến lá lớn nhỏ, hình dạng đóa hoa như mảnh nhỏ hoa Lưu Ly.
Bốn phía là mảnh nhỏ lưu quang, sặc sỡ màu sắc.
Điền Hân cảm thấy từ lời nói linh khí của Hạ Hoằng Thâm, cô theo bản năng tiến lên từng bước, muốn tới gần mảnh nhỏ trong tay Hạ Hoằng Thâm.
Nhưng Hạ Hoằng Thâm lại đem mảnh nhỏ nắm trong bàn tay, nháy mắt che đi linh khí nó tiết ra bên ngoài.
Điền Hân dừng bước lại.
Hạ Hoằng Thâm không nói cái gì cả, xoay người rời khỏi.
"Đợi một chút!" Điền hân vội vàng ngăn hắn lại.
Hạ hoằng thâm dừng bước, nhìn Điền Hân.
Điền Hân hỏi hắn: "Tôi sẽ thế nào?"
Hạ Hoằng Thâm ngẩng đầu liếc nhìn phong bế trong cầu thang một cái, nói: "Ngươi uổng mạng vứt bỏ, linh hồn bị trói trong tòa nhà này, không thể vãng sinh, hàng đêm chỉ biết lập đi lập lại việc nhảy lầu ngày ấy, khó có ngày kết thúc."
Điền Hân kinh hãi lắc đầu.
Hạ Hoằng Thâm nói: "Nếu là do ngươi lựa chọn làm ra, chính mình phải thừa nhận hậu quả."
"Không cần!" Điền Hân la lớn, "Cầu ngươi cứu cứu ta."
"Ta cứu không được ngươi", Hạ Hoằng Thâm ngữ khí không có chút tình cảm nào.
Điền Hân đưa tay muốn lại giữ cánh tay Hạ Hoằng Thâm, lại phát hiện căn bản không thể đụng chạm được hắn, cô sợ hãi Hạ Hoằng Thâm rời đi, chỉ có thể vội vàng nói: "Ngươi không phải có thể ăn nữ quỷ kia sao?"
Hạ Hoằng Thâm nhìn nàng, "Ngươi có biết nếu bị ta ăn thịt tương đương với hồn phi phách tán, không còn ngày siêu sinh không?"
Điền Hân nói: "Vậy tôi bị vây tại chỗ này cũng có gì khác nhau chứ?"
Hạ Hoằng Thâm lại nói: "Cái này cũng không hẳn, trời đất vạn vật đều có tuần tự biến hóa, cũng không phải là vĩnh hằng, ngươi cũng không cần tuyệt vọng như thế."
Điền Hân thống khổ quỳ xuống, nghẹn ngào không dứt, "Tôi không muốn đợi, tôi sợ hãi, tôi không muốn một mình ở lại đây trong cái tòa nhà trống rỗng này, mỗi đêm lặp lại việc đã trải qua thống khổ nhất, tôi tình nguyện từ nơi này biến mất hoàn toàn trên cái thế giới này."
Hạ Hoằng Thâm không hiểu nhìn cô thống khổ, những vẫn chậm rãi lắc lắc đầu, liền xoay người rời khỏi.
Điền Hân không hề cầu xin nữa, chỉ ngồi xuống, ôm mình không tiếng động khóc rống một hồi.
Sau khi Tống Quân tỉnh giấc, phát hiện mình lại đang ở trong phòng Hạ Hoằng Thâm, hơn nữa Hạ Hoằng Thâm đang đi vắng.
Ngồi ở trên giường, Tống Quân cảm thấy mơ hồ, đầu còn có chút đau, đưa tay đè xuống cái trán.
Bên ngoài vừa lúc có ánh mặt trời, có thể nghe được rõ ràng tiếng chim hót sáng sớm, thường thường còn có thanh âm người ta nói nói ở tầng dưới cùng động cơ rung động của ô tô chạy qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!