Chương 8: (Vô Đề)

Edit: meomoon86

Sắc trời bên ngoài cũng chưa toàn bộ tối đen, nhưng cũng dần dần trở nên ảm đạm. Bên trong phòng thực nghiệm mở đèn, bốn phía là một mảnh thông thấu, nhưng hoàn cảnh phía dưới vẫn khiến Tống Quân cảm thấy đáng sợ như cũ.

Hắn tự giam mình trong phòng thực nghiệm nhỏ, không biết nên như thế nào cho phải. Cửa chống trộm của phòng thí nghiệm rất nặng nên ngăn cách với tiếng bước chân trên hành lang ở bên ngoài, hắn không biết bên ngoài có phải hay không còn có người ở, hoặc là cái kia có phải là người hay không. Hắn không có tâm tình nhìn kết quả thực nghiệm trên máy tính, hắn chỉ muốn biết bản thân bây giờ nên làm cái gì để có thể rời đi nơi này.

Chính là rời khỏi nơi rồi thì nơi nào mới là nơi an toàn đây? Giống như ở trong kí túc xá, cái thứ kỳ quái đó liệu còn có tới gây rối hắn hay không?

Hắn xác định mình bị ma ám, chính là ngày hôm qua Phượng Tuấn Nguyên đã nói, hắn là bị dấu hiệu. Chính là vì sao lại là hắn? Hắn từ nhỏ đến lớn, hiện nay đã tốt nghiệp đại học, còn chưa có bao giờ gặp phải chuyện này, tất cả đều xuất hiện từ khi đến nơi này học. Đến tột cùng là hắn có vấn đề ở đâu, hay là trường học này có vấn đề gì?

Tống Quân dựa vào bên cửa sổ, cảm giác được dư âm của trời chiều ở bên ngoài,  chính là thân thể chậm chạp vì thời tiết mà ấm lại, hắn dần dần đi xuống, thẳng đến khi ngồi chồm hỗm ở trên mặt đất, trong lòng trừ bỏ kinh hoảng vẫn là một mảnh mờ mịt. Đột nhiên, trên cửa chống trộm rất nặng vang lên một tiếng đập cửa.

Tống Quân đang cả kinh, lập tức lại nổi lên hi vọng, hắn đang nghĩ, nói không chừng là những người khác ở phòng thí nghiệm ăn xong cơm chiều lại đây làm thí nghiệm. Hắn ôm hi vọng, hỏi một câu: "Ai?"

Nhưng không có được đáp lại.

Tống Quân đứng lên, do dự mà nghĩ hay không qua đó.

Tiếng đập cửa lại vang lên, lúc này là thanh âm hạ xuống liên tục, tinh chuẩn như máy móc.

Hắn cuối cùng cố lấy dũng khí, hướng cánh cửa đi tới, chậm rãi thăm dò tới gần mắt mèo trên cánh cửa.

Nhìn từ bên trong mắt mèo, Tống Quân nhìn thấy tình hình trên hành lang. Bên ngoài quả thật có một người, là một nữ nhân, mặc chiếc váy liền áo, người đứng ở ngoài cửa, cũng đưa lưng về phía cửa phòng thí nghiệm.

Thân ảnh này cùng thân ảnh Tống Quân vừa rồi nhìn thấy ở giữa thang máy là giống nhau.

Nữ nhân đưa lưng về phía cửa, lấy tư thế kỳ quái chạy đến vươn tay ra, kế tiếp dùng móng tay bén nhọn ở trên cửa tạo ra tiếng vang chói tai.

Tống Quân bị tiếng vang này giày vò đến rất khó chịu.

Ngay sau đó, hắn phát giác người phụ nữ kia đang xoay người lại, cô muốn quay đầu lại.

Tống Quân phản ứng đầu tiên chính là muốn thối lui, nhưng dưới chân giống như bị định trụ, căn bản không nhúc nhích được.

Mắt thấy nữ nhân muốn quay đầu lại, Tống Quân mồm to thở phì phò, mồ hôi lạnh theo cái trán nhỏ giọt xuống.

Ngay sau đó, Tống Quân thấy trước mắt có một bóng đen thật lớn hiện lên, cái bóng đen kia thân hình quá lớn, thậm chí trong nháy mắt chặn hết cả phạm vi nhìn thấy của mắt mèo, lưu lại trước mắt Tống Quân là một mảnh hắc án. 

Không còn thấy nữ nhân, chân Tống Quân mềm nhũn ngồi trên mặt đất, hắn phát hiện mình lại có thể động đậy.

Lúc này, Tống Quân lau một chút mồ hôi lạnh trên trán, vẫn là chỗ trống đại não không có phản ứng, hắn biết mình không phải tránh được một kiếp, nếu thật sự là tránh được, không phải là hắn nên thôi học rời đi địa phương quỷ quái này?

Ngay khi không biết nên làm thế nào mới tốt, tiếng đập cửa lại một lần nữa vang lên.

Toàn thân Tống Quân cứng đờ, kế tiếp liền nghe thấy một thanh âm bình tĩnh: "Tống Quân, là ta"

Đó là thanh âm của Hạ Hoằng Thâm.

Tống Quân vội vàng đứng dậy, tiến đến phía trước mắt mèo nhìn, quả nhiên nhìn thấy là Hạ Hoằng Thâm đứng ở ngoài cửa. Hắn nhất thời nhẹ nhõm thở dài một hơi, đồng thời lại khẩn trương lên, sợ hãi có thể hay không là nữ quỷ giở trò với hắn.

Nhưng mà Hạ Hoằng Thâm kế tiếp còn nói thêm: "Không cần sợ, mở cửa đi."

Tống Quân tay đè ở trên cửa đang đóng, do dự thật lâu, mới mở ra cửa phòng.

Bên ngoài chỉ có một mình Hạ Hoằng Thâm đứng, thoạt nhìn không có chút nào dị thường. Ngay tại khoảng cách không xa là cửa thông giữa thang máy còn mở ra, Tống Quân có thể rõ ràng nhìn thấy ngọn đèn xuyên qua.

Không có cái gì cả, tất cả đã khôi phục bộ dáng bình thường.

Tống Quân mất hồn mất vía đem số liệu thực nghiệm lưu ở trên máy tính, sau đó thu dọn đồ đạ cùng Hạ Hoằng Thâm ly khai tòa nhà pháp y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!