Chương 63: Độ kiếp

Vết thương trên đùi của Nhị Bảo cần được khử độc chữa trị, nếu không thân thể nó sẽ càng ngày càng yếu ớt, khó mà hoàn toàn bình phục.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Vân Phách.

Vân Phách nói: "Nhìn ta làm gì? Các ngươi sẽ trả tiền cho ta sao?"

Tống Quân hỏi: "Vân Phách đại sư có biện pháp gì không?"

Vân Phách lại nhìn vết thương của Nhị Bảo một chút, nói: "Ngược lại không phiền toái, mang nó trở về Hồng Âm Tự để sư phụ ta hỗ trợ rút độc ra là được. Nhưng nó là một con yêu quái đơn độc. Hơn nữa chính nó còn đụng hỏng xe của ta, ta dựa vào cái gì phải giúp hắn chứ."

Tống Quân nói: "Người xuất gia..."

"Ai!" Vân Phách cắt đứt lời của hắn, "Ta không từ bi. Ngươi im miệng! Cả nhà các ngươi đều thiếu tiền ta còn chưa có trả đấy!"

Lạc Phi lúc này mới nói: "Không phải còn có ta giúp bọn họ rồi sao?"

Vân Phách xoay người cười cười, nói với Lạc Phi: "Lạc thí chủ là Lạc thí chủ, không giống bọn họ. Nếu như là ngươi muốn nhờ, ta sẽ suy xét."

Tống Quân nghe vậy thì lấy tay khuých một cái vào người Phượng Tuấn Nguyên.

"?" Phượng Tuấn Nguyên không hiểu nên nói, "Tôi không có tiền."

Tống Quân nhỏ giọng nói: "Không phải bảo cậu bỏ tiền, ý tôi là cậu đi nhờ Lạc Phi một chút."

Phượng Tuấn Nguyên nói: "Tôi có thể á?"

Tống Quân gật đầu, "Đi thử một chút đi!"

Vì vậy Phượng Tuấn Nguyên đi tới bên người Lạc Phi. Hắn kéo ống tay áo Lạc Phi, nói: "Lạc tiên sinh."

Lạc Phi xoay đầu nhanh nhìn hắn, đưa tay lau qua mồ hôi trên trán hắn, mỉm cười nói: "Có chuyện gì?"

(Mèo: Anh Lạc Phi thật sủng anh Phượng, anh Hạ sách cặp học tập đi)

Phượng Tuấn Nguyên nói: "Có thể để cho Vân Phách đại sư mau cứu Nhị Bảo không?"

Lạc Phi cười hỏi: "Tại sao phải làm vậy?"

Thật ra, bản thân Phượng Tuấn Nguyên cũng cảm thấy Nhị Bảo thật đáng thương, dẫu sao khi đó bọn họ cũng nhìn thấy Long Tinh đem nó nhặt về, lúc đó nhìn nó rất khó chịu mà rất ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng Phượng Tuấn Nguyên không có nhiều cảm xúc phong phú như Long Tinh và Tống Quân. Hắn cũng không có nhiều tình cảm đối với Nhị Bảo.

Thấy Phượng Tuấn Nguyên không nói lời nào. Lạc Phi mê hoặc hắn: "Nếu như ta cứu hắn, ngươi sẽ đáp ơn ta thế nào đây?"

Phượng Tuấn Nguyên có chút chần chừ, quay đầu nhìn Hạ Hoằng Thâm một cái.

Hạ Hoằng Thâm căn bản không có ý định cứu Nhị Bảo, hắn bảo Phượng Tuấn Nguyên: "Trở lại."

Vì vậy, Phượng Tuấn Nguyên không nói thêm gì nữa, trở về bên người Hạ Hoằng Thâm.

Lúc này, Nhị Bảo nằm trên đất. Nó đang chậm rãi nhắm hai mắt lại, giống như vết thương của nó có được chữa trị hay không được chữa trị cũng không sao cả, dù sao Long Tinh cũng không cần nó.

Tống Quân thở dài, đi tới bên cạnh cửa sổ và nhìn ra ngoài.

Bây giờ, bọn họ đang ở trong tầng hai thuộc tòa nhà làm việc của công viên trò chơi. Bên ngoài đang vô cùng náo nhiệt bởi tụ tập rất nhiều yêu quái, mục đích chỉ vì đến xem Lân trong truyền thuyết một cái. Nhưng bởi vì bọn họ ở trong tầng hai mãi không xuất hiện nên những yêu quái kia chỉ có thể tự biên tự diễn một trận chè chén say sưa.

Bên tai Tống Quân tràn đầy các loại âm nhạc vui sướng, phương tiện du nhạc của công viên trò chơi cũng bắt đầu vận hành.

Ngay lúc này ở chân trời xuất hiện một tiếng nổ.

Thân mình Tống Quân khẽ run, hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, chỉ thấy ở nơi xa phía chân trời mơ hồ trắng bệch, ngay sau tiếng nổ là tiếng sấm cuồn cuộn phóng tới nơi này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!