Chương 61: Bao vây khắp thành

Lạc Phi nhìn thấy Tống Quân không cảm thấy kinh ngạc, nhưng khiến hắn kinh ngạc chính là vị sư huynh gấu mèo của hắn lại không phải là một người béo.

Hắn hạ thấp giọng nói với Gấu Trúc: "Sư huynh ngươi thật đẹp trai nhé! Làm thế nào hắn lại gầy như vậy?"

Gấu Trúc nói: "Bởi vì hắn cũng không phải là gấu mèo. Hơn nữa, chẳng lẽ mập mạp thì không đẹp mắt sao?"

Tống Quân vội vàng nói: "Dĩ nhiên là không, ngươi đẹp mắt nhất. Dĩ nhiên hắn không phải nói gấu mèo, rốt cuộc hắn là yêu quái gì? Ta nhìn không ra được bản thể của hắn."

Gấu Trúc đang muốn trả lời vấn đề của Tống Quân, Lạc Phi đúng lúc cắt đứt bọn họ, hỏi Tống Quân: "Các ngươi muốn tìm được tung tích của Long sao tiên chứ?"

Vì vậy, Tống Quân lập tức bắt đầu trở lại chánh sự, hắn gật đầu một cái, "Ngươi có thể giúp chúng ta không?"

Lạc Phi cười một tiếng, nói: "Dĩ nhiên có thể. Nếu như ta không đoán sai, các ngươi bây giờ lo lắng nhất chắc là lo lắng con yêu thú kia sẽ mang Long Tinh rời khỏi thành phố này, đến lúc đó chỉ sợ thiên hạ quá rộng lớn, cho dù cường đại như Trậm Liêu  cũng không có cách nào tìm lại ra được tung tích của Long Tinh."

Tống Quân không khỏi không thừa nhận những lời Lạc Phi nói chính là lo lắng nhất của bọn họ trước mắt.

Lạc Phi nói: "Ta biết một biện pháp có thể giúp các ngươi."

Tống Quân vội vàng tập trung sự chú ý, "Xin tiên sinh chỉ giáo."

Lạc Phi nói: "Ta biết Vân Phách đại sư của Hồng Âm Tự có một trận pháp bắt yêu, tất cả yêu vật một khi xông vào trận pháp sẽ không thể tùy tiện đi ra ngoài. Chúng ta chỉ cần ở xung quanh thành phố này bày một trận pháp lớn là có thể đem con yêu thú kia bao vây ở trong thành phố, để cho hắn không có cách nào ra khỏi thành."

Tống Quân kinh ngạc với với ý tưởng hảo huyền này của hắn, nói: "Chúng ta làm sao có thể bày trận pháp lớn như vậy?"

Lạc Phi nói: "Nơi này có nhiều yêu quái như vậy, toàn bộ  đều có năng lực to lớn chỉ dưới chấn nhiếp Trậm Liêu, muốn bày ra một cự * trận bao vây khắp thành cũng không coi là việc khó đâu."

"Dù vậy…" Tống Quân nói, "Vân Phách đại sư có trận pháp bắt yêu làm sao có thể tùy tiện truyền thụ cho yêu loại chúng ta những thứ này chứ?"

Lạc Phi nghe vậy cười một chút, nói: "Ta ngược lại cảm thấy có tiền có thể sai khiến cả quỷ ma. Huống chi chuyện này nhiều ít có liên quan tới Vân Phách đại sư, chúng ta có thể dùng tiền thử một chút."

Tống Quân chần chờ, "Chúng ta không có tiền."

Gấu Trúc đụng vào người Tống Quân một cái, thiếu chút nữa đẩy ngã hắn.

"Ngươi là kẻ ngu à?" Gấu Trúc nói với Tống Quân, "Ngươi quên ta đã nói với ngươi sư huynh ta là người như thế nào à? Mời hắn hỗ trợ đi!"

Tống Quân dĩ nhiên không phải kẻ ngu. Có thể Lạc Phi cũng không phải người ngu, thiên hạ không có cho không bữa ăn nào, Lạc Phi chủ động hỗ trợ như vậy, hiển nhiên là muốn cầu cạnh bọn họ.

Lạc Phi thấy Tống Quân không nói lời nào, vì vậy cũng không gấp, hắn chờ Tống Quân tỏ thái độ.

Tống Quân không có biện pháp, cuối cùng vẫn hỏi: "Lạc tiên sinh có thể giúp một tay không?"

Lạc Phi cười nói: "Ta có một điều kiện."

Tống Quân trong đầu nghĩ, quả nhiên tới rồi.

Nhưng không ngờ câu nói tiếp theo của Lạc Phi là: "Nhưng hiện tại điều kiện gì thì ta còn chưa nghĩ ra. Nếu như các ngươi đáp ứng về sau với điều kiện của ta, ta cũng nguyện ý giúp các ngươi cùng Vân Phách đại sư liên lạc."

(Mèo: Đúng là gian thương, khổ thân anh Phượng bị đồng bạn bán đứt mà còn chưa biết, hức)

Tống Quân nói: "Ta không thể làm chủ, hay là hỏi chủ nhân ta đi."

Lạc Phi cười gật đầu tỏ vẻ rất vui lòng.

Tống Quân mang Lạc Phi  vào trong công viên trò chơi tìm Hạ Hoằng Thâm.  Hạ Hoằng Thâm sau khi nghe Tống Quân nói về điều kiện của Lạc Phi không chút suy nghĩ liền đáp ứng hắn.

Tống Quân có chút khẩn trương, bắt Hạ Hoằng Thâm nhỏ giọng hỏi: "Anh có nghĩ hay không, nếu như hắn nói ra điều kiện anh căn bản không thể đáp ứng, nói thí dụ như đem em cho hắn, anh sẽ làm sao?"

Hạ Hoằng Thâm trả lời vô cùng đơn giản, "Giết hắn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!