Chương 60: Ông chủ công viên trò chơi

"Uống rượu không?" Người đàn ông anh tuấn cao lớn hỏi Phượng Tuấn Nguyên.

Phượng Tuấn Nguyên yên lặng một chút, hỏi: "Rượu gì?"

Nam nhân cười, "Cậu thích uống rượu gì đều có."

Phượng Tuấn Nguyên bây giờ đang ngồi trong nhà người đàn ông mà hắn gặp được khi đứng ở bên đường. Người kia tên là Lạc Phi, nhà hắn rất lớn và sang trọng, thân phận loài người là một thương nhân vô cùng thành công, bản thể yêu quái tạm thời không rõ.

Phượng Tuấn Nguyên sở dĩ cùng hắn về nhà chỉ bởi vì hắn là  yêu quái. Hắn lại đang cố gắng tìm yêu quái để hỏi thăm tung tích của Long Tinh.

Lạc Phi kéo tủ đựng rượu của mình, lấy ra một chai Petrus và mở nút rót cho Phượng Tuấn Nguyên  một ly.

Phượng Tuấn Nguyên ngửi  mùi vị một chút, sau đó nhẹ liếm một ít.

Thân thể Lạc phi dựa vào thành ghế sa lon, cười hỏi: "Mùi vị như thế nào?"

Thật ra Phượng Tuấn Nguyên  căn bản không biết được mùi vị như thế nào, hắn chỉ có thể trấn định trả lời: "Khá tốt, tổng thể mà nói thì rượu nồng, khá nặng"

Từ góc độ của Lạc Phi vừa vặn có thể nhìn thấy một đoạn cổ trắng nõn phía sau cổ áo của Phượng Tuấn Nguyên. Phượng sí lưu kim? Trong lòng Lạc Phi suy nghĩ, thật là đồ tốt, nhìn so với Petrus nhiều mỹ vị hơn.

(Mèo: Đây rõ ràng là dụ thụ mà +.+)

Phượng Tuấn Nguyên đang nhấm nháp một hớp rượu nhỏ. Hắn cảm thấy uống cũng không tốt lắm, vì vậy hắn đặt ly rượu lên bàn, ngẩng đầu lên hỏi Lạc Phi: "Anh từng nhìn thấy một con yêu quái bạch mao không?"

Lạc Phi hỏi: "Là  kẻ đã bắt đi Long sao tiên à?"

Phượng Tuấn Nguyên trợn to hai mắt, "Anh nhìn thấy?"

Lạc Phi lắc đầu, "Cả thành phố đều đã truyền khắp, tôi chẳng qua là nghe nói mà thôi."

Phượng Tuấn Nguyên nhất thời thất vọng, "À" một tiếng, hắn đứng lên, nói: "Vậy tôi đi đây."

Lạc Phi bắt lại cổ tay của hắn, nói: "Cậu định đi đâu để tìm tung tích của bọn họ? Tôi sẽ đi cùng cậu!"

Phượng Tuấn Nguyên hiển nhiên có chút do dự.

Lạc Phi cười nói, "Không cần gấp như vậy. Long sao tiên là tiên binh, coi như con yêu quái kia có bản lãnh thiên đại thì cũng sẽ không gây thương tổn được hắn, chuyện đi tìm tung tích của bọn họ cũng không phải là chuyện sớm hay muộn. Cậu không cần gấp như vậy. Để tôi trước hết mời cậu đi ăn bữa cơm có được hay không?"

Phượng Tuấn Nguyên nhìn Lạc Phi.

Dáng vẻ Lạc Phi vô cùng thản nhiên.

Phượng Tuấn Nguyên cuối cùng cũng gật đầu một cái.

Hạ Hoằng Thâm Thâm cùng Tống Quân lên đường đi tới Công viên cây xanh phía đông công viên để tìm tung tích Long Tinh. Trước khi lên đường, Hạ Hoằng Thâm Thâm đem Tịch Yên Linh hóa thành cái chuông để ở trong túi.

Tần Tùng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, vội vội vàng vàng chạy về trường học để dạy nốt tiết học.

Bởi vì bây giờ là ban ngày, Hạ Hoằng ThâmThâm không dám tùy tiện hiện nguyên hình ở nơi náo nhiệt, cuối cùng lựa chọn phương thức đơn giản nhất – taxi.

Trong lòng Tống Quân có chút xót tiền.

Ở trên xe taxi, hắn hỏi Hạ Hoằng ThâmThâm: "Sư huynh! Chúng ta nghèo như vậy, cuộc sống sau này làm sao sống đây?"

Hạ Hoằng Thâm nói: "Còn có Long Tinh bọn họ."

(Mèo: Ặc, anh thật là bóc lột, giờ thì khẳng định trăm phần trăm Phượng Tuấn Nguyên sẽ bị gạ bán cho Lạc Phi đứt điểm rồi =.=!)

Tống Quân bẻ đầu ngón tay nói: "Long Tinh là cảnh sát, chỉ sợ đời này đến chết cũng không phát tài được. Phượng Lưu ngược lại không tệ, sau này cậu ấy là bác sĩ, tiền lương khẳng định rất cao. Nguyệt Nha cũng không thể trông cậy, cô ấy có thể nuôi nổi mình là tốt lắm rồi. Anh rốt cuộc có thể trông cậy ai nuôi anh đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!