Edit: meomoon86
Tống Quân nắm chặt cánh tay của Hạ Hoằng Thâm, sắc mặt bởi vì kinh sợ mà có chút tái nhợt.
Hạ Hoằng Thâm lúc sau hỏi lại câu kia "Như thế nào", ánh mắt liền chuyển hướng về cửa phòng mở ra của Tống Quân.
Lúc này, Thành Thụy Cảnh đứng ở trước cửa phòng, mỉm cười nói: "Hạ sư huynh, anh đã về rồi?"
Tống Quân xoay người sang chỗ khác nhìn Thành Thụy Cảnh, thấy vẻ mặt nàng bình thường, lại khôi phục tính khí hoạt bát trước kia, nhìn như không có gì kỳ quái vậy.
Nhưng mà chuyệnvừa rồi mới xảy ra, này là chuyện gì?
Tống Quân thở còn hơi có chút dồn dập, hoàn toàn bất giác chính mình chặt chẽ giữ lấy cánh tay Hạ Hoằng Thâm không rời.
Hạ Hoằng Thâm nhìn thoáng qua cánh tay bị Tống Quân bắt lấy, sau đó hỏi Thành Thụy Cảnh: "Khi nào thì tới đây?"
Thành Thụy Cảnh nói: "Vừa mới đến đây trong chốc lát, em đang đợi Hành Huy, tiểu sư đệ để cho em vào trong phòng của hắn ngồi một chút."
Hạ Hoằng Thâm lại nhìn thoáng qua Tống Quân, thấy hắn vẫn là nắm chặt lấy chính mình, vẻ mặt vẫn kinh sợ, vì thế đi vào phòng Tống Quân.
Hắn vừa động, Tống Quân mới hồi phục lại tinh thần, vội vàng buông lỏng tay ra.
Nhìn thấy Hạ Hoằng Thâm đã đi vào gian phòng của mình, Tống Quân lập tức cảm thấy được không còn sợ, hắn đi theo tiến vào, đối với Hạ Hoằng Thâm đưa ra lời mời, nói: "Hạ sư huynh cũng ở đây ngồi trong chốc lát đi, em rót nước cho anh."
Siêu nước của Tống Quân còn bị Hạ Hoằng Thâm cầm ở trên tay, thuận tay giúp hắn đưa lên siêu nước, nói một câu: "Được".
Hạ Hoằng Thâm ngồi ở bàn sách nhỏ của Tống Quân sách trước mặt.
Thành Thụy Cảnh thế nhưng không có ngồi trở lại bên giường, cô giẫm đôi dép cao gót, đi tới Tống Quân ở trong phòng, nện bước nhẹ nhàng, thường thường còn hừ lên tiếng ca, bộ dạng giống như rất vui vẻ.
Tống Quân đem nước đun sôi, cảm thấy bầu không khí có chút xấu hổ, lại không biết nên nói cái gì đó mới tốt.
Hạ Hoằng Thâm một mực nhìn Thành Thụy Cảnh, đồng tử tối đen nhìn phía sau thân hình Thành Thụy Cảnh.
Thành Thụy Cảnh đột nhiên ngừng lại, nói với Tống Quân: "Chị xinh đẹp không?"
Tống Quân sửng sốt, lập tức đáp lại: "Đương nhiên xinh đẹp."
Hắn nhìn thấy khóe mắt của Thành Thụy Cảnh đột nhiên khẽ động, lộ ra một nụ cười lạnh dữ tợn, sau đó Thành Thụy Cảnh lại hỏi Hạ Hoằng Thâm, "Anh cảm thấy thế nào?"
Hạ Hoằng Thâm bình thản đáp: "Bình thường."
Lời này nếu là từ miệng người khác nói ra, tất nhiên sẽ cảm thấy không khí vô cùng xấu hổ, nhưng Hạ Hoằng Thâm đương nhiên nói như thế, nhưng Tống Quân lại nghe thấy chính mình vừa rồi không phải là cố ý tâng bốc mà cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Mà người hỏi cũng không cảm thấy tức giận, ngược lại còn nở nụ cười hì hì, lại bắt đầu tiếp tục hát lên ca khúc không biết là gì.
Qua nửa giờ, Hành Huy rốt cuộc cũng trở về.
Thành Thụy Cảnh cười hì hì kéo tay Hành Huy, phất tay với Tống Quân và Hạ Hoằng Thâm, nói: "Chúng tôi đi đây!"
Hành Huy cũng phối hợp vung tay lên nói: "Ca cũng đi đây, đừng quá nghĩ tới ta."
Tống Quân miễn cưỡng nở nụ cười với Hành Huy, khi nhìn thấy hai người bọn họ rời đi, đợi cho đến khi tiếng bước chân của họ xuống dưới cầu thang thì lập tức quay lại nói với Hạ Hoằng Thâm: "Chị Thành có gì đó hình như không được thích hợp."
Hạ Hoằng Thâm chính là "Hử?" Một tiếng.
Tống Quân nhịn không được, toàn bộ kể lại tình hình nhìn thấy buổi tối ngày hôm qua ở tòa nhà lớn viện dược học nói cho Hạ Hoằng Thâm biết, hắn nói: "Em không rõ là chuyện gì xảy ra, nhưng đôi dép cao gót màu đỏ kia cùng móng tay màu đỏ, nghĩ thế nào cũng không bình thường!"
Hạ Hoằng Thâm nhìn sang hắn, đột nhiên đưa tay đặt tại trên bả vai hắn, nói một câu: "Chớ khẩn trương." Lập tức liền thu tay về và bước ra bên ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!