Tống Quân nửa đêm đang ngủ một giấc thì bị một cú điện thoại đánh thức. Hạ Hoằng Thâm vẫn còn đè ở trên người hắn không chịu rời, hắn ngẩng đầu lên nhìn màn hình điện thoại di động của Hạ Hoằng Thâm đang sáng lên, hiện tên người gọi tới là Vân Phách.
Hắn nhận cuộc gọi điện thoại, kỳ quái nói: "Vân Phách đại sư?"
Vân Phách ở đầu dây bên kia điện thoại rống to: "Long Tinh bị người bắt đi rồi!"
Tống Quân nghe vậy sững sốt một chút. Hắn chưa kịp để hỏi cho cặn kẽ thì Hạ Hoằng Thâm đột nhiên đưa tay rút điện thoại từ trong tay hắn, "A lô?"
Vân Phách có chút thở hổn hển, " Ta sát*! Cái đồ khốn dám đụng ngã xe của lão tử!"
* giết
Tống Quân cách một khoảng cũng có thể nghe được tiếng gầm thét của Vân Phách. Hắn không khỏi có suy nghĩ muốn xoa chút mồ hôi ở trên trán mình, muốn khuyên Vân Phách bình tĩnh một chút, người xuất gia không thể văng lời thô tục.
Hạ Hoằng Thâm vẫn chú ý tới Long Tinh, "Bị bắt đi?"
Vân Phách vẫn còn hùng hùng hổ hổ. Vạn Minh Quang thì nghe không nổi nữa, hắn giật lấy điện thoại di động, nói với Hạ Hoằng Thâm: "Là một chó to màu trắng. Nó trực tiếp đụng ngã xe của chúng tôi, ngậm Long sao tiên chạy đi mất.
Hạ Hoằng Thâm nghe vậy thì hơi cau mày.
Tống Quân lại đem điện thoại đoạt lại, hỏi: "Có phải là một con chó lớn giống chó lai sói không?"
Vạn Minh Quang hơi chần chờ một chút, thắc mắc: "Chó lai sói là sao?"
Tống Quân giờ mới nhớ linh hồn hắn quanh năm bị giam cầm trong núi nên căn bản không biết chó lai sói là giống gì, nhất thời nói: "Xin lỗi, không có gì."
Hạ Hoằng Thâm lúc này mới nói: "Bảo Vân Phách trở về trước đi."
Tống Quân truyền đạt lại lời của Hạ Hoằng Thâm, sau đó hai bên cùng cúp điện thoại không nói gì thêm nữa.
Tạm thời có thể không có nguy hiểm.
Ngồi ở trên giường suy nghĩ một chút, Tống Quân lo lắng nói: "Con chó trắng kia thật sự là chó yêu sao? Nó rốt cuộc muốn làm gì Long Tinh?"
Hạ Hoằng Thâm lắc đầu, sau đó mới nói với Tống Quân: " Em xin phép mấy ngày giả ốm không đi làm đi."
Khi trời sáng ngày thứ hai, tin tức Long sao tiên của Trậm Liêu bị cướp được truyền tới khắp thành phố yêu giới. Đại loại lời đồn là Long Tinh bị một đại yêu quái giống con chó trắng lại giống chó sói cướp đi, sau đó cả hai cùng nhau bỏ trốn. Dù sao bây giờ Trậm Liêu đại nhân cũng đang tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng, tất cả mọi người phàm là thấy Long Tinh hoặc con đại yêu quái lông trắng thì sẽ lập tức báo cáo cho đại nhân Trậm Liêu.
Hơn nữa bởi vì con yêu quái kia có thân phận không rõ, ngay cả Lăng Tiếu cũng bị hoài nghi, bởi vì Lăng Tiếu là chó sói. Mà con yêu quái kia đến nay bản thể là gì còn không rõ, chỉ cần là loài chó thì đều không trốn thoát được.
"Đánh rắm!" Lăng Tiếu sau khi biết tin lập tức tức giận, căn bản không có quan hệ với hắn, càng không thể nào là họ hàng của hắn.
Tống Quân ngồi đối diện với hắn phất tay một cái ý bảo hắn bình tình một chút chớ có nóng.
Hạ Hoằng Thâm ngồi ở bên người Tống Quân, hỏi: "Ngươi cảm thấy là kẻ nào làm?"
Lăng Tiếu nói: "Ta làm sao biết!"
Hạ Hoằng Thâm giơ tay lên, từ trong ngón tay phóng lên không trung sương mù màu trắng mô tả hình dáng chó lai sói hung ác của yêu quái kia.
Phó Văn Hy nằm ở trên ghế sa lon bên cạnh Lăng Tiếu ngồi, nghiêm túc nhìn hình vẽ của Hạ Hoằng Thâm, đột nhiên "A" một tiếng.
"Ngươi thấy hắn?" Tống Quân vội vàng hỏi.
Phó Văn Hy nâng cằm, cau mày nói: "Ta nhớ đã từng thấy qua bức họa này ở nơi nào đó. Nhưng không rõ là đã thấy ở đâu, cũng không nhớ rõ là cái thứ gì?"
Lăng Tiếu nghe vậy, nói: "Dù sao cũng không phải yêu quái trong thành phố này, hẳn là từ bên ngoài tới."
Lúc trên đường trở về, Hạ Hoằng Thâm biến thành hình dáng Tiểu hắc miêu được Tống Quân ôm vào trong ngực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!