Chương 50: Chuyện cũ

Chủ nhân? Tống Quân cảm thấy mình giống như đang ở trong một giấc mộng, mọi thứ đều cách một tầng sương mù mông lung không chân thật.

Người nam nhân kia bước tới trước mặt hắn, dung mạo kiên nghị mà anh tuấn, trên mặt hắn mang theo ý cười ôn hòa, đưa tay gảy chút tóc của Tống Quân.

Tống Quân chưa kịp thích ứng từng bước lui ra phía sau.

Nam nhân cũng không tức giận, hắn nói: "Ngươi không nhớ rõ ta?"

Tống Quân nói: "Ta không biết ngươi."

Nam nhân nói với hắn: "Ngươi còn nhớ rõ người vừa nhìn thấy người kia không? Đó là một đoạn trí nhớ nhưng thật ra là kiếp trước của ngươi."

Tống Quân kinh ngạc trừng lớn hai mắt.

Nhìn thấy phản ứng của hắn, nam nhân cười cười nói: "Kỳ thật phải nói hắn chính là ngươi, ngươi chỉ là quên đi đoạn trí nhớ kia thôi."

"Người kia… chính là kiếm linh Tinh Quân?" Tống Quân chần chờ mới hỏi.

Nam nhân gật gật đầu.

Tống Quân lại không dám tin hỏi: "Hắn chính là ta?"

"Đúng!" Nam nhân nói cho hắn biết.

Tống Quân lắc đầu, hắn đang phủ nhận, "Không phải, ta không chỉ không có đoạn trí nhớ kia, thậm chí hình ảnh này cũng không khiến ta xúc động, trong mắt của ta, đây hoàn toàn một chuyện xưa của người khác."

Nam nhân nói: "Vậy ngươi muốn xem kết thúc của chuyện xưa này không?"

Tống Quân trầm mặc nhìn hắn.

Nam nhân nói với hắn: "Ngươi không cần hoài nghi ta, vừa rồi ở trong chuyện xưa của ngươi, ngươi đã từng thấy qua ta."

Tống Quân lộ ra thần sắc nghi hoặc.

Nam nhân nói: "Ta nói ta là chủ nhân Tinh Quân, ngươi không nhớ sao?"

Tống Quân nghe vậy, nhất thời giật mình, "Ngươi là vị tướng quân đem Tinh Quân phong ấn kia?"

Nam nhân mỉm cười, "Dưới trướng Câu Tiễn có một đại tướng, tên khai sinh là Sầm Hỷ."

Tống Quân lập tức nghi hoặc nói: "Ngươi đã qua đời nhiều năm như vậy, vì sao không đi đầu thai chuyển kiếp?"

Sầm Hỷ nói: "Bởi vì khi làm người ta làm tướng, sau khi chết đi ở Địa phủ làm quan chức vẫn chưa đầu thai."

Tống Quân nghe vậy, vừa kinh ngạc vừa rõ ràng.

Sầm Hỷ chìa một bàn tay, "Ngươi đi theo ta, ta mang ngươi đi tìm đoạn nhớ đã bị đánh mất kia."

Tống Quân nhìn hắn, chần chừ hồi lâu cũng không đưa tay cầm tay hắn, nhưng vẫn nói: "Ta đi với ngươi."

Sầm Hỷ không giận, xoay người đi ở phía trước Tống Quân để dẫn hắn đi tới một hướng.

Hai người một trước một sau đi được một khoảng thời gian, Tống Quân đột nhiên nhìn thấy xa xa có một tòa bảo tháp đứng lặng. Tòa tháp này hắn đã từng nhìn thấy qua, Hạ Hoằng Thâm nói cho hắn biết tên tháp này là Tháp Trấn hồn tọa lạc ở trong Miếu Thành Hoàng.

Tống Quân tiếp tục quay đầu nhìn xung quanh, hắn phát hiện mình đã đứng ở trong Miếu Thành Hoàng. Hắn vội vàng bước chân đuổi tới bên người Sầm Hỷ hỏi: "Nơi này là Miếu Thành Hoàng?"

Sầm Hỷ nói: "Đúng vậy, nơi này là Miếu Thành Hoàng."

"Ngươi đến tột cùng là…" Tống Quân truy vấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!