Edit: meomoon86
Truyền thuyết viện Dược học ngươi nghe qua chưa? Nghe nói cầu thang phía bên phải của Viện Dược học, tại góc rẽ từ tầng một lên tới lầu hai có một cái gương, bình thường thì nhìn không thấy gì, nhưng là nửa đêm đúng mười hai giờ, nếu ngươi đi soi gương thì sẽ chứng kiến điều gì đó đáng sợ nhất."
"Cái gì vậy?"
"Điều đáng sợ ở mỗi người chủ nhân ở Tây Đô đều không giống với nhau a, ví như nói ngươi rất được, có thể sẽ chứng kiến bộ dạng già của của chính mình, nếu ngươi thực nhát gan sợ quỷ thì sẽ nhìn thấy một nữ nhân tóc dài che mặt đứng nghiêm ở phía sau ngươi, linh tinh… Này cũng không phải là quan trọng, mấu chốt là nơi gương phát ra, nghe nói là phòng truyện của Tòa nhà cổ bên viện dược học truyền tới, nghe nói viện dược học trước kia có một đống ba tầng nhà cổ, kết cấu nhà gỗ, hai bên phải có một tiểu lầu các, nghe nói chiếc gương được thu lại từ trong lầu các đó, sau gặp một trận hỏa hoạn, đem tòa nhà cổ thiêu hủy, lúc ấy có một đàn chị đang ở trên tòa nhà tự học, vào thời điểm chạy trốn bị ngã xuống bị gương nện làm đứt một chân, kết quả không chạy được, bị chôn sống chết cháy."
"Thật thê thảm a…"
"Sau đó tòa nhà lớn viện dược học được thi công, viện trưởng viện dược học nói có thể để thêm một cái mặt gương qua ngay tầng một, để học viên sửa sang lại dung nhan, kết quả không biết là ai đem mặt gương ở viện dược học cũ sang lại đây, sau đó luôn luôn xuất hiện rất nhiều những truyền thuyết đáng sợ, sau đó quản lý viên tòa nhà đem gương tới cầu thang đi lại để đặt, bởi vì bình thường nơi đó không có ai đi qua.
Kết quả là một buổi tối mất điện…"
"A ——" nữ sinh bàn cách vách đột nhiên hét toáng lên.
Đũa của Tống Quân thiếu chút nữa bị nàng dọa rơi.
Tiếp theo nữ sinh kia nói: "Ngươi đừng nói, ta không nghe!"
Cô nàng đối diện đang kể lại truyền thuyết vườn trường bĩu môi với nữ sinh, "Không nghe thì quên đi."
Tống Quân rất nhanh ăn hai cái cơm, bưng bàn ăn rời đi.
Nữ sinh kia kể chuyện xưa là thật là giả hắn không biết, nhưng là trong mắt của hắn tòa nhà lớn viện dược học, thủy chung là quỷ dị gay gắt, nơi kia như nếu không phải cần phải, chính hắn không muốn đi vào.
Từ nhà ăn trở về đi ngủ trưa, khi… tỉnh lại thì trên đầu tất cả đều là mồ hôi, quạt điện nhỏ ô ô thổi, lại không tạo nên tác dụng quá lớn, hắn có chút do dự, muốn mang theo sách vở và bút đi đến phòng thí nghiệm xem kết quả thực nghiệm (trong nguyên tác là văn hiến), nhưng lại lo lắng không quen thuộc các giáo sư cùng các đàn anh, đàn chị khóa trên, lèm nhèm nhưng không qua tốt lắm, vẫn là chờ Chu Hoa Phùng Xuân để cho hắn chính thức tiến phòng thí nghiệm rồi nói sau.
Buổi tối, Tống Quân lại gặp được chú mèo đen, lúc ấy hắn vừa tắm nước lạnh, chỉ mặc có một cái quần lót ở trong phòng. Chú mèo đen lặng yên không tiếng động lẻn vào từ trên cửa sổ của hắn, theo dõi nhìn hắn.
Tống Quân cũng không còn cái gì có thể cho nó ăn, thấy nó cũng thật mâu thuẫn, liền dùng ngón tay nhẹ nhàng giúp nó gãi ngứa.
Chú mèo đen híp đều hai con mắt, vẻ mặt hưởng thụ, sau lại trực tiếp nằm nghiêng ở trên mặt đất, cùng Tống Quân ở cả đêm mới từ cửa sổ nhảy ra ngoài.
Ngày hôm sau, Tống Quân đi siêu thị bên ngoài mua một ít túi thức ăn cho mèo, tính toán nếu mèo đen lại tới, liền cho nó ăn thức ăn cho mèo, chính là không biết nó có thích hay không.
Kết quả đêm hôm đó, Tống Quân không đợi được chú mèo đen nhỏ tới, mà nhận được điện thoại của Hành Huy gọi tới.
Tống Quân tiếp nhận điện thoại, Hành Huy nói rằng: "Tiểu sư đệ, giúp anh một việc."
Thì ra Hành Huy còn đang ở bên trong bệnh viện, hắn buổi chiều có hai người bệnh, bây giờ còn đang mải miết viết bệnh án. Vừa rồi hắn nhận được điện thoại của bạn gái là Thành Thụy Cảnh gọi tới, nói mình bị khóa ở bên trong phòng thực nghiệm, hiện tại có mỗi một người thực sợ hãi, kêu Hành Huy đi tới tầng một tìm quản lý viên lấy chìa khóa, sau đó tới đón nàng.
Tống Quân vừa nghe phòng thí nghiệm, nhất thời khẩn trương, bởi vì hắn nhớ không lầm thì bạn gái Hành Huy chính là sinh viên viện dược học.
Quả nhiên, Hành Huy ở trong điện thoại nói với Tống Quân rằng hắn hiện tại thật sự là đi không được, nhờ Tống Quân hỗ trợ đi tòa nhà lớn viện dược học tìm quản lý viên, sau đó đến lầu 7 giúp mở cửa dùm.
Kỳ thật khi đó Tống Quân còn không hiểu vì cái gì Thành Thụy Cảnh lại bị khóa ở trong phòng thí nghiệm, chính là nghe ý tứ của Hành Huy bề bộn nhiều việc lại thực sốt ruột, hắn cũng không biết xấu hổ cự tuyệt, đành phải đáp ứng.
Lúc sau Hành Huy lại gửi tin số điện thoại của Thành Thụy Cảnh cho hắn.
Tống Quân thu hồi di động, mở cửa nhìn phòng của Hạ Hoằng Thâm ở phía đối diện, cửa vẫn đóng như cũ, có thể là chưa có trở về, bởi vì không có nghe thấy tiếng bước chân của đối phương.
Đối với tòa nhà lớn viện dược học, Tống Quân có chút bóng ma tâm lý, chẳng qua đã đáp ứng với thỉnh cầu của Hành Huy, lại nghĩ tới Thành Thụy Cảnh là một nữ sinh bị khóa ở trên tầng, quả thật rất đáng sợ, vì thế đành phải cố lấy dũng khí đi một chuyến.
Khi Tống Quân đi vào bên trong học viện, cảm thấy được theo bình thường cũng không có cái gì khác nhau, tòa nhà lớn viện dược học từ bên ngoài nhìn qua cũng là im lặng đứng sững ở nơi đó, không có…chút dị thường nào.
Chuyện đêm hôm đó, theo như một giấc mộng hoặc là một ảo giác, hắn đều không thể nào hạ xuống dứt đi được, nhưng hắn còn không có nhìn thấy cái gì.
Tống Quân tính toán đi vào liền trực tiếp tìm quản lý viên, tìm được quản lý viên thì cùng nhau tiến lên tầng 7, cái này không có gì đáng sợ. (Rõ ràng bác sợ lại còn chối)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!